Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

The Kwons (Chap 13)

CHƯƠNG 13: BÀI TẬP VỀ NHÀ CỦA YOONA [Part 1]

Hôm nay, nhân viên lớn bé trong tập đoàn Pet Care từ anh trưởng phòng kinh doanh đến cô lao công đều ngạc nhiên hết cỡ khi cô chủ tịch tài năng dắt theo một đứa nhóc chừng 6-7 tuổi, tự tin bước vào cánh cửa to lớn và thẳng bước về phía văn phòng chủ tịch. Đứa bé đó...không ai khác là Yoona.

Nguyên nhân của cái sự việc gây chứng động đó là...Yuri bận đi công tác đột xuất ở vườn thú quốc gia vào đúng ngày Yoona được nghỉ học ở trường, và trong khi Yuri tất tả đi tìm bảo mẫu chăm sóc Yoona trong 1 ngày thì Jessica cao thượng đã tình nguyện nhận công việc đó. Ban đầu Yuri không đồng ý, vì Jessica còn phải đi làm, không thể nghỉ việc để ở nhà coi Yoona lại càng không thể dắt theo nó đến công ty, nhưng Jessica đã kiên quyết làm việc gì thì cô sẽ theo đuổi đến cùng. Kết quả là Yuri ngốc lại chịu thua Jessica lần thứ n...

- Wow! - Yoona ồ lên ngạc nhiên khi Jessica mở cánh cửa gỗ lớn và căn phòng làm việc rộng lớn của cô hiện ra trước mắt nó - Đây là phòng làm việc của cô Jessica thật sao?

Jessica bật cười trước vẻ ngạc nhiên của Yoona, kể ra đứa trẻ này cũng thật là dễ thương, có lẽ nó thừa hưởng gen đáng yêu từ appa nó:

- Vào đi nhóc.

Yoona chạy ra cửa sổ lớn được lắp tấm kính bảo vệ và kéo mạnh tấm mành cửa sang một bên, ánh sáng tràn vào căn phòng làm cho nó tươi tắn hẳn lên, trước mắt Yoona là cả Seoul rộng lớn.

- Cảnh thật là đẹp. Cô Jessica nhìn kìa, kia là đài truyền hình MBC...

Jessica đến bên Yoona, và thích thú reo lên trước khung cảnh trước mắt. Nó tíu tít chỉ cho cô xem những tòa nhà:

- Kia là công viên thì phải? Nhìn tòa nhà kia đi, appa từng dắt cháu đi mua sắm ở đó... Làm việc ở đây thật thích, cô Jessica có thể ngắm Seoul bất kỳ lúc nào cô muốn.

- Cô chẳng bao giờ ngắm cảnh cả nhóc!

- Tại sao vậy?

- Công việc của cô rất bận rộn, những lúc rảnh một chút cô tranh thủ ngủ vì cô luôn bị thiểu ngủ trầm trọng. Nếu hôm nay con không nói thì cô cũng không biết là từ phòng làm việc của cô lại có thể ngắm nhìn toàn cảnh Seoul đấy.

Nói rồi, Jessica sực nhớ đến mớ công việc bề bộn đang đợi mình, vội quay lại bàn làm việc và chăm chú nhìn vào những giấy tờ đầy ấp những con số và chữ cái.

- Yoona luôn muốn được làm việc trong một căn phòng như thế này.

Jessica mỉm cười đằng sau màn hình laptop và trả lời nó:

- Sẽ là như vậy Yoong. Chỉ cần con cố gắng mọi thứ sẽ là của con.

Yoona đã rời khỏi cửa số, có một thứ khác trong văn phòng thu hút sự chú ý của nó. Yoona chạy đến cái tủ kính lớn bằng gỗ sối đặt ở góc phòng, nó tròn mắt ngắm nhìn những cái cúp, huy chương và những bằng khen được trưng bày sau lớp kính:

- Cô Jessica, con không biết là cô có chơi thể thao.

Jessica gần như té khỏi cái ghế bọc da đắt tiền khi nghe Yoona nói:

- Không Yoona, cô chưa bao giờ có thể hòa hợp với thể thao cả, thể thao nằm thứ 4 trong danh sách những thứ cô tránh xa (A/N: sau dưa leo, động vật và trẻ em)

- Cô có thật là nhiều huy chương và cúp ở đây. Appa Yul cũng có nhiều huy chương và cúp lắm, appa có thể chơi bất kỳ môn thể thao nào.

Jessica nở một nụ cười méo xẹo. Không có gì ngạc nhiên cả, Yuri có dáng vóc hoàn hảo cho bất kỳ môn thể thao nào. Điều đáng nói ở đây là Jessica vừa nhận ra một sự thật thú vị: ba trong bốn thứ đầu bảng danh sách những thứ cô tránh xa đều có liên quan đến Yuri, và cô lại trót yêu cái con người đó. Jessica bước khỏi bàn làm việc và tiến đến cái tủ chứa đầy những niềm tự hào của cô:

- Cái này là bằng danh dự học bổng toàn phần cho chương trình đại học. Đây là huy chương cho người xuất sắc nhất trong khóa thạc sĩ của cô. Bằng danh dự Tiến sĩ tài năng. Đây là bằng khen cho nữ doanh nhân trẻ tuổi vào năm ngoái. Cúp này là cho lãnh đạo tài năng...

Jessica say sưa kể về các thành tích của mình trước vẻ ngưỡng mộ của Yoona:

- Cô Jessica, thật là đáng ngưỡng mộ.

Hơi bất ngờ trước lời khen của đứa trẻ, đã nhiều người nói với Jessica câu đó, nhưng nhận được lời khen từ Yoona cứng đầu luôn cho umma nó là nhất thì rất khác.

- Con muốn trở thành một người tài giỏi như cô.

Lần này, gò má Jessica bắt đầu ửng hồng lên trước lời nói của Yoona. Giờ cô đã hiểu được phần nào niềm hạnh phúc tuyệt diệu mà cha cô thường nói đến mỗi khi Jessica nói cô muốn thành công như cha mình. Bất kỳ bậc cha mẹ nào cũng mong muốn con cái tự hào về họ. Dù Yoona chưa phải là con của cô, nhưng Jessica đang cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

- Vậy phải chăm chỉ học Yoong à. Thôi nào, lo đi làm bài tập về nhà đi.

Yoona tiu nghỉu khi nghe nhắc đến bài tập về nhà. Yoona là một đứa trẻ thông minh, nhưng không phải là một học sinh xuất sắc trong lớp. Cô giáo Sunny đã nói với appa Yul rằng nếu Yoona chăm chỉ, nó có thể tiến rất xa. Nhưng hiển nhiên là Yoona không chăm chỉ. Bình thường appa nó phải rất vất vả để bắt nó ngồi vào bàn và làm bài tập. Nhưng Jessica thì khác, Yoona muốn tài giỏi như umma tóc vàng, muốn làm việc trong một căn phòng có thể nhìn thấy toàn cảnh Seoul rộng lớn như umma tóc vàng thế nên nó ngoan ngoãn nghe lời umma tóc vàng...

Yoona ngồi ở cái bàn nhỏ trong góc phòng và bắt đầu lôi sách vở từ trong cái cặp hình cá sấu của nó ra. Đầu tiên, nó phải làm những bài toàn cô giáo cho. Môn toán là môn khá nhất của Yoona, nên nó không khó khăn trong việc giải quyết những bài tập. Nhưng đến bài toán sao cuối cùng thì nó bí, không có appa Yul ở đây để chỉ dẫn cho nó. Sau khi vật lộn rất lâu mà không sao giải được, Yoona ngước lên và nhìn về phía umma tóc vàng tài giỏi. Jessica đang chăm chú nghe trợ lý của mình trình bày báo cáo. Nhận ra Yoona đang nhìn mình bằng ánh mắt khổ sở, Jessica ra hiệu cho người trợ lý ra ngoài và đi lại phía Yoona:

- Có chuyện gì nữa nhóc. Đến giờ ăn của con hay con muốn đi vệ sinh?

- Con không biết làm bài này.

Jessica cúi xuống và nhìn vào bài toán của Yoona. Dĩ nhiên là nó không có gì khó khăn với trình độ của Jessica. Cô diễn giải cho Yoona cách giải:

- Con phải đặt số quả táo là x, số quả cam là y. Giải hệ phương trình với x và y là ra.

Yoona tròn mắt nhìn Jessica:

- Cô Jessica ơi. Hệ phương trình là gì vậy?

Jessica cũng tròn mắt nhìn lại đứa trẻ, rồi sực nhớ ra điều gì đó, cô hỏi:

- Con học lớp mấy rồi?

- Dạ. Lớp một.

Và lớp một thì rõ ràng chưa học cái phương pháp hệ phương trình, cũng như đặt ẩn x, y, z mà Jessica đang nói. Xem ra Jessica không thể sử dụng những phương pháp, cũng như những công cụ toán cao cấp mà cô biết, cô phải nghỉ ra một cách làm khác, một cách làm đơn giản dành cho học sinh lớp 1. Các kiến thức cao siêu giúp ích cho con người ta giải quyết những vấn đề to lớn, nhưng vô tình lại khiến cho người ta ỷ lại vào nó, và khi gặp một vấn đề nhỏ bé tí ti thì họ lại quan trọng hóa vấn đề, cuối cùng lại không thể giải quyết theo cách đơn giản.

- Có lẽ không giải cách đó được, vì con chưa học. - Jessica nói.

Không thể mất sĩ diện trước đứa trẻ đang thần tượng mình, Jessica gạt mớ công việc sang một bên và bắt đầu suy nghĩ về bái toán dành cho học sinh lớp 1. Có lẽ cô nên từ bỏ ý định tham gia vào chương trình "Bạn có thông minh hơn một học sinh lớp 5" trên TV rồi, ai bảo một tiến sĩ tài năng thì có thể dễ dàng giải được một bài toàn tiểu học chứ?
TBC.



CHƯƠNG 13: BÀI TẬP VỀ NHÀ CỦA YOONA [Part 2] Jessica đang điên đầu với bài toán về nhà của Yoona. Thật là mất mặt nếu thừa nhận, Jessica tài năng với IQ 200 lại bó tay trước một bài toán lớp 1. Chuyện này mà lộ ra ngoài thì còn gì là niềm kiêu hãnh của cô nữa, nói không chừng cổ phiếu của Pet Care còn bị hạ giá thể thảm nữa ấy chứ.

- Cô Jessica ơi. Cô đã giải được bài toán đó chưa?

- À...ừm... - Jessica bắt đầu toát mồ hôi hột, nhưng bấm bụng nói cứng - Tưởng gì cô giải xong rồi nè.

- Cô giảng cho con đi.

- Ờ...ờ. Đợi cô chút nha. Cô bận công việc ra ngoài một chút, tí cô giảng cho.

Jessica đứng lên khỏi cái ghế bọc da của mình và đi về phía cửa.

- Nhanh lên nha cô. - Yoona gọi với theo với chất giọng phấn khởi vì sắp giải xong bài về nhà.




-------------------------

Jessica đi đi lại lại trong hành lang, trên tay là mẩu giấy ghi đề bài toán, tay kia là cây bút vỗ vỗ trán. Bất chợt một ý tưởng cực hay ho nảy ra trong cái đầu siêu thông minh của Jessica. Cô hí hửng lôi điện thoại ra và bấm số. Đầu dây bên kia vang lên một giọng làu bàu như mới ngủ dậy:

- Gì đây Jessica? Cậu có biết lâu lắm tớ mới có một ngày nghỉ không mà còn gọi đến quấy rầy nữa.

- Thôi mà...Lâu lâu bạn bè mới gọi cho nhau làm gì cáu kỉnh vậy. Có việc cần lắm mới nhớ cậu nè.
- Được rồi...Được rồi...Cậu cứ nói ra xem. Nếu trong khả năng thì Sunny này sẽ không hẹp hòi với bạn bè đâu!

- Haizz. Chuyện kể ra thì thực mất mặt...

Sau khi nghe qua đầu đuôi, câu chuyện khổ sở mất mặt của cô chủ tịch tập đoàn, thì bên đầu dây kia không còn cái giọng làu bàu, ngái ngủ nữa mà là một giọng cười ha hả:

- Haha. Một tiến sĩ tài giỏi không giải nổi một bài toán lớp 1. Xem ra cái nạn ngồi nhầm lớp càng ngày càng trầm trọng rồi. Đó là lý do cậu gọi cho tớ sao, Jessica.

- Cậu dù gì cũng là giáo viên cấp 1 mà, chắc chắn phải biết giải bài này chứ. Giúp dùm nha Sunny xinh đẹp.

- Thôi được. Cậu đọc đề nghe xem...

Jessica bắt đầu ê a đọc cái đề toán về cam với táo đã làm cô điên đầu cả buổi.

- Uhm. Bài này phải giải bằng mẹo. Mà sao bài này giống bài tập tớ cho đám học sinh của tớ thể nhỉ?

- Tất cả học sinh lớp 1 ở đất nước này, đứa nào chẳng học cùng một chương trình, giống nhau là chuyện bình thường thôi. Mau bày tớ giải xem nào.

Bằng tất cả khả năng sư phạm của mình, Sunny cuối cùng cũng giảng xong bài toán lớp 1 cho cô tiến sĩ tài năng Jessica.

- Mình không nghĩ là lại giải theo cách đơn giản như vậy. - Jessica thở phào, sau khi đã đi đến kết quả cuối cùng của bài toán.

- Uhm. Đơn giản vậy thôi. Chỉ là đôi lúc người lớn chúng ta cứ nghĩ nó theo hướng phức tạp. À! Cậu chưa nói cho tớ nghe, tại sao lại có một đứa trẻ khiến cậu phải quan tâm đến mức, bỏ bê công việc để giải bài tập về nhà cho nó vậy.

- Con riêng của người yêu.

- Hả?

- Nè. Đừng có hét lên như vậy, cậu có biết là tai tớ nhạy cảm lắm không hả?

- Mình chỉ là...cực kỳ ngạc nhiên, khi một tiểu thư đỏng đảnh có bao nhiêu người đeo đuổi như cậu, cuối cùng lại chấp nhận chăm sóc con riêng của một người khác.

Jessica khẽ mỉm cười. Chính cô cũng ngạc nhiên về bản thân mình:

- Tất cả là vì tình yêu Sunny à.
-------------------------

- A! Con hiểu rồi. Cô Jessica thật là giỏi.

Yoona reo lên và hí hoáy viết lời giải vào vở trong khi Jessica đang chăm chú ngắm nhìn nó mải mê giải bài và nở một nụ cười hãnh diện, chí ít ra cô cũng có chút năng khiếu sư phạm. Niềm vui khi giảng cho một đứa trẻ hiểu được một bài toán có lẽ còn lớn hơn khi Jessica ký kết thành công một hợp đồng bạc tỷ. Jessica hài lòng quay lại mớ công việc của mình.

Cuối cùng, Yoona cũng làm xong bài tập toán về nhà sau rất nhiều nổ lực của nó và...umma tóc vàng. Nó lại bắt đầu loay hoay, quay ngang quay ngửa và cứ chốc chốc lại liếc về phía umma tóc vàng đang bận rộn.

- Gì nữa vậy Yoong? Con lại không biết làm bài nào nữa?

Yoona có vẻ bối rối, nó lúng túng một hồi rồi ấp úng nói:

- Con...con...đói!
TBC.

CHƯƠNG 13: BÀI TẬP VỀ NHÀ CỦA YOONA [Part 3]


Jessica giật mình nhận ra đã đến giờ ăn trưa rồi. Có vẻ cô đã quá chuyên tâm vào công việc và bài toán của Yoona đến mức quên cả giờ ăn. Jessica thường đem bữa trưa do bà Jung chuẩn bị để đi làm, xúi quẩy thay hôm nay cô lại quên dặn mẹ mình làm thêm một phần cho Yoona. Bây giờ là 1 giờ chiều và nhà ăn của công ty chắc chắn không còn mở cửa, quanh đây cũng không có quán ăn nào và Jessica thì còn nhiều việc phải giải quyết trong chiều nay, cô không thể chở Yoona đi ăn ở đâu đó xa được.

- Được rồi nhóc. Ăn trưa nào. - Jessica nói và lấy hộp cơm duy nhất trao cho Yoona.

Yoona vui vẻ mở hộp, mùi thức ăn tỏa ra thơm phức. Jessica khẽ nuốt nước miếng. Hôm nay bà Jung đã chuẩn bị món ưa thích của cô. Nhưng không sao cả, Yoona làm sao có thể ăn hết phần ăn dành cho người lớn được, cùng lắm nó chỉ ăn được nửa phần thôi, và Jessica vẫn có cơ hội thưởng thức nửa phần ăn ngon tuyệt còn lại. Có lẽ mọi người sẽ sốc lắm nếu biết Jessica lá ngọc cành vàng lại chịu ăn phần thừa của một đứa trẻ, chính Jessica cũng bất ngờ. Có vẻ Jessica đã ra dáng một bà mẹ thực thụ rồi.

Trái với dự đoán của Jessica, Yoona chén sạch hết cả hộp cơm trong sự sửng sốt của Jessica. Yuri nói đúng Yoona là một đứa trẻ đặc biệt. Yoona chép miệng sau một bữa ăn ngon lành, rồi nó nhận ra umma tóc vàng vẫn đang tròn mắt nhìn nó nãy giờ. Yoona ngây thơ hỏi:

- Cô Jessica không ăn trưa ạ?

- À...ừm... - Dĩ nhiên Jessica không thể nói nhóc Yoong đã ăn hết phần ăn trưa - Cô không ăn trưa nhóc à.

- Appa Yul nói rằng bỏ bữa sẽ không tốt cho sức khỏe đâu!

- Yoong ngốc, bỏ ăn một bữa cũng không sao cả. Nhịn ăn cho ốm càng đẹp chứ sao. Giờ no bụng rồi, còn bài tập gì thì lo làm luôn đi.

Yoona gật đầu và ngoan ngoãn ngồi vào cái bàn nhỏ. Ngoài bài tập toán về nhà, cô giáo còn cho cả lớp tập viết một bài văn ngắn. Yoona bắt đầu thở dài và vò đầu. Môn Văn luôn là môn khó nuốt nhất của nó. Sau khi chứng kiến sự tận tình giảng giải bài toán của Jessica, Yoona cảm thấy tin tưởng umma tóc vàng của nó hơn. Nó không còn bẽn lẽn nữa, mạnh dạn lên tiếng hỏi:

- Cô Jessica ơi, người vĩ đại là người như thế nào?

Jessica rời mắt khỏi màn hình máy tính và ngạc nhiên nhìn nó.

- Cô giáo cho tụi con viết một bài văn ngắn, đề bài là: "Em hãy viết về một người mà em cho là vĩ đại".

- À. - Jessica chống cằm nghĩ ngợi, cố tìm ra một cách giải thích đơn giản, dễ hiểu nhất - Người vĩ đại là người có thể làm những chuyện mà không phải ai cũng làm được.

- Ví dụ như spider man hả cô?

Jessica bật cười trước sự ngộ nghĩnh của Yoona:

- Không, phải là một con người có thật. Như Einstein tìm tòi ra những thứ chưa ai tìm ra được, như đại thi hào Victor Hugo viết nên những câu chữ không phải ai cũng viết được, như Picasso...

Jessica chợt khựng lại, khi ánh mắt cô tình cờ bắt gặp tấm ảnh của ông Jung chụp cùng cô được treo trang trọng trên tường:

- Đó là...appa của cô. Người mà cô luôn ngưỡng mộ từ khi còn là một đứa trẻ...

- Cô Jessica ơi. Vậy con viết về appa của cô được không?

- Yoong ngốc. Tại sao con không viết về Yul appa của con?

- Appa của con ư?

- Uhm. Appa của con có một tình yêu thương động vật sâu sắc mà không phải ai cũng có, appa con có thể chữa bệnh cho những con vật, thậm chí mở ra một khu chăm sóc động vật vô gia cư, không phải ai cũng làm được những chuyện đó đâu.
Nói đến những cái vĩ đại người ta thường nghĩ đến những cái lớn lao, xa vời nhưng đôi khi đó lại là những điều rất đơn giản và gần gũi với mình nhất. Yoona gật gù, bật chợt nó mỉm cười và hí hoáy viết viết gì đó.

Jessica tiếp tục công việc của mình, thật yên tĩnh khi Yoona chuyên tâm vào bài văn và không bi bô nữa, nó giúp Jessica dễ tập trung hơn. Như được một lúc thì Jessica bắt đầu cảm thấy nhớ sự ồn ào đáng yêu ấy, cô quay sang nhìn đứa trẻ nhưng Yoona không còn ở đó nữa. Đứa trẻ hiếu động đã chạy ra ngoài lúc nào không biết. Jessica hốt hoảng chạy đi tìm. Nó không có ở bên ngoài hành lang cũng như trong nhà vệ sinh. Yoona đi đâu rồi? Có khi nào nó chạy ra đường không? Nhiều khi còn bị kẻ xấu bắt cóc nữa... Bao nhiêu nỗi lo lắng ập đến trong đầu Jessica.

- A lô. Tôi là Jessica Jung đây. Huy động mọi người tìm cho tôi một đứa trẻ khoảng 5-6 tuổi đang đi lạc trong công ty, đóng tất cả các cổng của công ty lại. Tìm cả ở khu vực ngoài công ty cho tôi.

Jessica đích thân chạy khắp các phòng cùng với nhóm bảo vệ. Tin báo khẩn cấp được phát trên loa của công ty. Tất cả nhân viên đều tham gia vào việc tìm kiếm đứa trẻ.
- Thưa cô Jung. Đã tìm được đứa trẻ. Nó đang đứng ở một máy bán hàng tự động ở hành lang tầng 5.

Jessica thở phào nhẹ nhõm và chạy thật nhanh lên tầng 5. Cô thậm chí leo bằng thang bộ vì không đủ kiên nhẫn để ấn nút chờ thang máy. Mọi cảm giác mệt mỏi gần như tan biến khi cô nhìn thấy Yoona bé bỏng đang đứng giữa đám nhân viên của cô, Jessica bế Yoona lên và bắt đầu mắng nó:

- Tại sao con ra khỏi phòng mà không báo cho cô biết. Con có biết đã làm cô lo lắm không?

Yoona nhìn vào đôi mắt ngấn nước của Jessica và cảm thấy hối hận, nó ôm lấy cổ umma tóc vàng và nói:

- Con xin lỗi...

Rồi nó từ từ rút trong túi ra một phong bánh vừa mua từ cái máy bán hàng tự động:

- Cô Jessica ăn bánh đi không thì sẽ bị đói bụng. Cô Jessica đẹp lắm rồi, không cần nhịn ăn nữa đâu...
Jessica mỉm cười và ôm Yoong chặc hơn nữa. Lần đầu tiên, Jessica rơi nước mắt trước mặt nhân viên của mình.
TBC.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét