part 1
Khu trung cư
“cô Uee, chúng tôi nghi ngờ cô về việc lập hồ sơ giả gây thiệt hại cho công ty” nhân viên cảnh sát nói
“gì cơ chứ? Tôi là người lương thiện mà” Uee dù bất ngờ nhưng vẫn cố chối
“họ đã tố cáo cô, mong cô hợp tác”
“đừng vu oan tôi, tôi không làm gì cả” Uee cứng đầu
“xin lỗi, vậy chúng tôi buột phải .....” viên cảnh sát còng lấy tay Uee dắt đi....
“Yuri, Yuri cứu em” Uee hét to khi nhìn thấy Yuri......
“........” Yuri không nói gì tiến lại gần ra hiệu cho họ để cô nói chuyện riêng với cô ấy.......
“cứu em Yuri” Uee van xin
“cứu cô? Thật đáng thương cho con người thâm độc mang bộ mặt đẹp đẽ, cô nghĩ sao tôi sẽ cứu cô cơ chứ” Yuri cười nhếch mép
“đừng Yuri, em ngu ngốc... cứu em” Uee níu lấy áo Yuri
“đáng thương nhĩ? Thà tôi đi cứu một tên tội phạm giết người chứ không bao giờ cứu cô.... vì sao cô biết không..... vì cô đã làm Sica đau, tôi có thể tha thứ tất cả
nhưng nó có liên quan đến Sica thì không bao giờ..... tận hưởng quản đời còn lại vui vẻ nhé baby” Yul cười nụ cười nữa miệng lạnh lùng bước đi mặc cho Uee bị giải lên xe la hét gọi tên cô..........
Nhà họ Jung
“chào ông bà Kwon” cô người hầu cúi đầu chào
“ông bà chủ đang trong phòng khách ạ” cô tiếp tục nói
“anh Jung, tôi xin lỗi vì nghi ngờ anh và làm mất đi tình bạn của chúng ta..... mong anh hãy bỏ qua để cho bọn trẻ đc đến với nhau” ông Kwon cúi đầu nhận lỗi
“không có gì mà, mọi chuyện sáng tỏ tôi rất vui..... chúng ta là bạn đã lâu năm, chỉ là hiểu lầm thôi tôi không trách anh..... nếu là anh tôi cũng sẽ thế, tình bạn
của chúng ta sẽ mãi mãi như thế mà” ông Jung ôm lấy ông Kwon coi như mọi hiểu lầm đã đc xoá bỏ, rồi họ vẫn là bạn, một tình bạn cao đẹp.......
Tại toà án........
“toà chính thức tuyên án cô Uee – Kim Yoo Jin do tạo lập hồ sơ giả gây thiệt hại cho tập đoàn họ đã tố cáo toà tuyên án 10 năm tù vì gây tổn thất nặng nề” ( hì hì tội con bé, au ác quá)
́́́́́́́́́́̀̀******************************
6 tháng sau
Sân thượng tập đoàn Kwon
“hey, Yuri” Tae gọi khi thấy Yul đứng thẫn thờ nhìn bầu trời trong xanh kia.......
“Tae...” Yul quay lại
“sao rồi, nhớ Sica hả” Tae hỏi
“uhm” Yul gật đầu
“tìm cậu ấy đi” Tae nói ngước ánh nhìn về phía chân trời xa xăm......
“Sica bảo không cho tớ qua đó, cậu ấy nói sẽ giận khi tớ qua tìm chỉ cần đợi ngày cậu ấy trở về” Yul nói
“có chuyện lạ đời thế sao? Hay là Sica với Vic......” Tae cười nói trêu Yul
“yah~ không có chuyện đó đâu đừng có mà hù tớ” Yul đánh Tae
“hì tớ giỡn mà” Tae cười
“cậu thế nào rồi?” Yul hỏi vẫn hướng ánh nhìn lên bầu trời cao
“vẫn thế..... chẳng cảm xúc, chẳng rung động..... dường như con tim nó đã chết” Tae nói ánh mắt xa xăm
“vẫn không tin tức Fany sao? Cậu bỏ cuộc không tìm cậu ấy nửa à” Yul hỏi
“tìm làm gì chẳng thấy đâu khi người ta đã cô ý lánh mình, lòng tớ đã lặng không còn nhớ về cô ấy nhiều như lúc trước nữa.... lẽ chăng tớ đã quên, tớ mong vậy” Tae nói gương mặt chứa đựng nổi buồn miên mang
“cậu còn yêu Fany không?” Yul hỏi
“....” Tae không nói gì, Yul cũng không hỏi gì thêm chỉ đơn giản đứng đấy lẵng lặng mỗi người như chìm vào khoảng lặng giữa những kí ức khi xưa
England
Nhà bà Jessica
“hey, chuẩn bị xong hết rồi à” Jessica vừa bước vào phòng đã hỏi
“uhm” Tiffany quay lại mĩm cười vẫn nụ cười ấy........
“chúc mừng cậu” Sica nói
“chúc mừng?” Fany hỏi lại
“uhm, cuối cùng cậu đã nghĩ thông suốt không trốn chạy nữa” Jessica nói
“hì.... nghĩ lại thấy mình thật thiếu chính chắn” Fany cười nói
“cậu về chắc tớ buồn lắm” Jessica rươm rướm nước mắt
“tớ cũng buồn lắm chứ.... cậu ở lại mạnh khoẻ nha tớ tin Vic sẽ chăm sóc tốt cho cậu mà” Fany ôm lấy Jessica
“í Yul gọi, tớ về phòng nhé.... bye” Jessica hí hững chạy về phòng
“thật là..... mới nảy còn khóc khóc thương thương chồng gọi cái vậy đó” Fany mĩm cười nhìn theo
“Yullllllll.........” Jessica trả lời đt (video call í)
“baby, khi nào em về” Yul hỏi
“em biết đâu? ở đây đang vui mà” Jessica cười hì hì
“yah.... Yul nhớ em lắm đó” Yul nũng nịu
“em biết mà, em cũng nhớ Yul lắm đó” Jessica chu chu mỏ nói
“em ở bển khoẻ không? Vic có chăm sóc tốt em không?” Yul hỏi
“tất nhiên khoẻ rồi, Vic chăm sóc em rất tốt nhất định sẽ đưa em về trắng trẻo, mập mạp cho Yul mà” Jessica đùa vô tình làm dấy lên lòng ghen tị trong Yul
“uhm.... Yul cũng có thể chăm sóc tốt em mà” Yul nói lí nhí
“Yul nói gì?” Jessica hỏi khi nghe không rõ những lời Yul nói
“không gì đâu, em phải khoẻ mạnh về với Yul nhé” Yul gạt đi mọi sự ghen tị trong lòng mĩm cười nói với Jessica
“mai Fany sẽ về seoul đó Yul” Jessica thông báo
“Fany về à” Yul cũng bất ngờ
“hì hì thì con người ta cũng phải về với gia đình thôi” Jessica cười
“thế khi nào em mới chịu về với Yul” Yul tiu nghĩu hỏi
“khi ..... em sẽ về” Jessica cúi mặt đáp tiếng nói nhỏ dần
“em nói gì cơ?” Yul hỏi lại vì không nghe thấy
“2 or 3 năm nữa em sẽ về” Jessica nói như trêu chọc
“Yul sẽ qua đó tìm em, bắt em về đấy”
“yah..... không đc, Yul không đc qua em sẽ giận đó” Jessica hốt hoảng
“Yul biết rồi, em ngủ ngoan nhé” Yul buồn đáp
“Yul giận à, đừng giận mà.... em sẽ về sớm thôi, em yêu Yul” Jessica năn nĩ
“Yul yêu em, Yul nhớ em nhiều lắm đó” Yul nói mặt buồn rười rượi
“em yêu Yul, bye Yul” Jessica nói rồi cúp máy
Sica’s pov
Em yêu Yul, yêu và nhớ Yul rất nhiều....... em xin lỗi vì giấu Yul sự thật nhưng hãy nhớ là em rất yêu Yul.......
Seoul
Fany’s pov
Nơi đây....... chính là nó, là nơi tôi đã trốn chạy tình cảm của mình...... không khí thật dễ chịu, từng cánh cây ngọn cỏ cả bầu trời trong xanh kia nữa..... thật mang đến cho người ta một cảm giác bình yên, tôi yêu nó.... tôi yêu cái không khí nơi đây và tôi yêu con người đang ở trên mảnh đất seoul này....
End pov
Nhà họ Hwang
“con gái, cuối cùng con cũng chịu về với appa rồi sao?” ông Hwang ôm lấy Fany
“appa, appa không biết con nhớ appa thế nào đâu” Fany xà vào vòng tay appa mình........
“giờ mới chịu về đấy, chờ nữa chắc appa héo chết mất” ông đùa véo nhẹ mũi đứa con gái của mình........
“appa nói bậy không à, chết gì ở đây con là con yêu appa nhất” Fany làm nũng......
“thôi đc rồi, lên tắm rửa gì đi rồi xuống ăn cơm với appa..... lâu rồi appa phải ăn 1 mình đó” ông đẩy Fany lên phòng.......
Buổi tối tại nhà họ Hwang
“con cần appa đưa đi không?” ông Hwang hỏi khi Fany bước ra khỏi nhà
“không cần đâu appa, con chỉ đi vòng vòng nhìn ngắm mọi thứ thôi mà” Fany nói
Dọc sông hàn
Tae’s pov
Đã lâu rồi tôi không còn bước đi dọc theo bờ sông này nữa....... từ khi em rời xa tôi, mọi cảm xúc như vỡ oà, tôi tìm em chỉ tìm trong vô vọng rồi lại nhận đc con số 0....... lòng tôi đã lặng từ rất lâu, tim tôi đã chết nó vẫn đập từng nhịp chậm chạp báo hiệu rằng tôi vẫn sống nhưng nó không rộn rã, không đau, không ghét, không thương, không cảm xúc,,,, trôi mãi trên dòng đời cô độc này mà không cần đến ngày mai, mỗi ngày tôi sống như một quy luật, chẳng hứng thú..... chẳng có một cái gì đó để hướng đến...... em đã làm tôi thành ra thế này đấy Fany à....... tự mĩm cười với chính mình khi trông thấy những cặp tình nhân tay trong tay đùa giỡn hạnh phúc, những kí ức như thước film quay chậm trước mắt tôi, kí ức chỉ có riêng tôi và em.. không lo âu, không phiền muộn, mọi thứ thật dịu êm.........
Từng dòng người lướt ngang qua tôi, những tiếng cười nói vui vẻ văng vẵng bên tay tôi....... có lẽ sông hàn thật thơ mộng cho các cặp tình nhân nhưng nó lại mang cho tôi một tâm trạng, từng dòng người lướt qua tôi.....
“là em....” tôi bật thốt lên khi cảm nhận đc mùi hương em quanh đây
Quay đầu lại tìm kiếm một bóng hình, một bóng hình mãi hằn sâu trong tim tôi, một bóng hình mãi ngự trị nơi con tim nhỏ bé này........ đáp lại ánh nhìn của tôi chỉ là những đôi tình nhân, chỉ riêng tôi là cô độc nơi đây..... bất chợt tôi thấy mình thật nhỏ bé, tôi cảm thấy bất ngờ khi con người nhỏ bé như tôi có thể sống đến giờ đây khi không có em bên cạnh..... không em tôi vẫn sống, không em tôi vẫn bước tiếp trên cuộc đời này chỉ khác là tôi trở thành 1 Kim TaeYeon không tình cảm..........
End pov
Fany’s pov
Tôi bước dọc bờ sông hàn, những kỉ niệm xưa ùa về....... sau lúc ấy tôi không can đảm đối diện với nó mà lại trốn chạy chứ...... cũng dễ hiểu thôi, vì appa, vì tôi yêu appa........ tôi cũng yêu Tae tôi không muốn thấy Tae đau khổ giữa hiếu và tình......... giờ đây tôi trở về liệu có quá trể để có thể cùng Tae hay không? Liệu Tae vẫn còn yêu em? Hay chính sự ngu ngốc thiếu chính chắn của em đã đẩy hp rời xa mình mãi mãi.......
Từng dòng người tấp nập, những cặp tình nhân, những du khách....... có lẽ nơi đây thu hút sự chú ý của mọi người bỡi vẻ thơ mộng của nó,,,,,,, đúng...... nó rất thơ mộng, mang lại cảm giác dịu êm nhưng chỉ khi người bạn yêu đi cùng, riêng tôi giờ đây tôi cảm thấy trống trãi cô đơn, nó mang một nổi buồn mang mác...... bất chợt tim tôi đập rỗn rã, nó như tìm đc chủ nhân của chính nó....... tôi quay đầu lại, mong rằng sẽ tìm kiếm đc 1 bóng hình mà bao đêm luôn tồn tại trong mỗi giấc ngủ của chính mình...... nhưng hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng nhiều.... vẫn dòng người ấy, chẳng có bóng hình bé nhỏ nào đó ngự trị trái tim tôi...........
all: bắt đầu chuỗi ngày tháng hp nhé rds....... au sẽ up chap tiếp khi giải toả đc tâm lí cái end chap 37 của bạn San thông báo zị thôi tại sợ lâu không up rds bảo au bỏ fic í mà
part 2
Tập đoàn Kwon
Phòng CEO
“Yuri..........” Tiffany reo to khi bước vào.......
“Fany, cậu về rồi à” Yul vui mừng đón tiếp.........
“uhm, tớ nhớ Seoul” Fany cười tít mắt..........
“có nhớ ng ở seoul không?” Yul nheo mắt........
“nhớ cậu đấy” Fany biết Yul nói j nên đánh trống lãng
“nhớ tớ thật à, đến đây tìm tớ có j ah” Yul hỏi khi gọi thư kí đem nước vào........
“bạn bè không thăm đc hả....... đến trông cậu dùm Sica hihi” Fany cười
“Sica, bên đó khoẻ không Fany?” Yul thoáng buồn hỏi
“khoẻ mà, Vic chăm sóc cậu ấy rất tốt...... cậu ấy học xong quản trị kinh doanh sẽ về” Fany vô tư nói......... không để ý đến cảm xúc của Yuri........
*cạch*
Cánh cửa bật mở chắc là thư kí đem coffee đến nhỉ nên YulTi cứ vô tư trò chuyện hỏi thăm nhau không để ý đến cho đến khi............
*xoảng*
Tách coffee vỡ vụn, cái thứ đen tuyền ấy văng khắp mọi nơi........ giật mình
Tae’s pov
Tôi tìm Yul định rũ cậu đi đâu đó cho khoây khoả cũng chỉ vì cái chuyện cậu nói trên sân thượng ấy mà giờ đây tôi như chìm trong quá khứ vậy...... tôi luôn cảm nhận Fany đang ở gần mình, cái cảm giác mà kể từ khi cậu ấy rời xa tôi nó cũng đã biến mất...... dù gì thì cũng tại cậu ta nên cậu ta phải có trách nhiệm....... khi tôi vừa đến thì thấy cô thư kí mang coffee vào nên tiện tay mang dùm cô ấy luôn mở cánh cửa bước vào quay mặt lại tôi như chết lặng, cái dáng người đó...... rất giống em, mày tỉnh đi TaeYeon mày nhớ cô ấy đến điên rồi ah hôm qua cũng bảo là dường như đã trông thấy cô ấy, hôm nay lại nói ng đó giống cô ấy, mày bị bệnh hoang tưởng mất rồi...... Yul đang nói chuyện với cô ấy cái tên Fany cứ lặp đi hàng trăm hàng vạn lần trong đầu tôi kể từ khi Yul thốt lên...... tách coffee vỡ vụn, tôi như đông cứng người khi gương mặt quen thuộc ấy quay lại, gương mặt luôn hiện diện trong tim tôi không bao giờ thay đổi............
“Tae, không sao chứ” Yul bước đến hỏi
“.... tớ.... không... không sao” tôi như bừng tỉnh đáp
“lại sofa ngồi đi, để tớ gọi họ dọn cho” Yul nói đẩy tôi đến sofa nơi em đang ngồi đấy
Theo quán tính tự nhiên tôi bước đến sofa em đừng dậy, em ôm lấy tôi như một người bạn thế một cảm giác ấm áp len lõi trong từng tế bào mà tôi tưởng chừng
như mình đã đánh mất mãi mãi..... em buông tôi ra, hụt hẫng... khó chịu, tôi muốn níu em lại........
“lâu rồi không gặp TaeYeon” em mĩm cười chào tôi từ khi nào mà cái đại tự xưng hô này thay đổi đến xa lạ như thế........
“ch...ào.....” tôi đáp võn vẹn chỉ nhiêu đó vì tôi không biết nên gọi em là j, là Fany chăng........
“cậu ngồi xuống đi làm j đứng như trời chồng thế” Yul đẩy tôi ngồi xuống cạnh em, trên chiếc sofa nhỏ sao tôi lại cảm thấy nó xa vời đến thế........ tôi muốn nói
chuyện bình thường với em, những câu xã giao hằng ngày nhưng sao miệng tôi đông cứng lại thế này chẳng thốt ra đc lời nào..... tôi đành ngồi đấy nắm chặt lấy
tay mình, tránh nhìn vào em..........
“tớ sẽ mang ly khác vào nhé” Yul nói bước ra ngoài, tôi biết cậu ấy muốn để không gian riêng cho tôi nhưng tôi không biết nói j, tôi phải làm j đây..... cái không
khí này tôi ghét nó, tôi muốn nó trở nên vui tươi như lúc tôi gặp em ban đầu..........
“Tae sống tốt không?” em lên tiếng hỏi tôi nhận thấy đc sự rung rung trong giọng nói của em.....
“uhm tốt, cảm ơn” tôi chỉ
“câ.....u..... cậu.....” tôi khó khăn lắm mới nghĩ đc mình nên gọi em là j, là cậu sẽ tốt hơn, không quá thân mật cũng không quá xa cách......... tôi chưa kịp nói hết
câu thì đt em reo vang........... em nói gì đó tôi chẳng nghe chẳng thấy j cả ngoài em, tôi bị em thu hút mất rồi...... vẫn là em, là em Fany ah và Tae vẫn thế, vẫn
yêu em........
“em đi trước nhé, rãnh chúng ta sẽ đi uống coffee ah Tae nói với Yul dùm em nhé” em nói rồi vội vã bước đi khỏi tôi........
“Tae, Fany đâu rồi” Yul vừa vào phòng đã hỏi
“đi rồi, cậu ấy bảo bận sẽ gặp lại sau” Tae nói ánh mắt vẫn hướng xuống đường với cái hình dáng nhỏ bé kia đang vội vã bước đi..........
“cậu định sao?” Yul hỏi
“sao?” Tae quay sang nhìn khó hiểu
“giành lại Fany” Yul đáp
“đc không?” Tae e dè
“đc mà, cố lên tớ thấy Fany vẫn còn yêu cậu nhiều lắm” Yul vỗ vai Tae.......
Tại nhà hàng
“appa, appa đến chưa” Fany bước vào mà chẳng thấy appa mình đâu cả nên gọi hỏi
“xin lỗi con, con gái yêu của appa.... appa có cuộc hợp đột suất..... appa xin lỗi nhé” ông nói
“vậy appa hợp đi, xí vậy cũng không báo con biết” Fany trề môi cúp máy rồi bước trở ra nhà hàng.......... vừa định bước vào taxi thì.............
“Fany, cháu là Fany phải không?” giọng nói người phụ nữ vang lên sau lưng, là bà ta, là umma TaeYeon..........
“cháu chào bác” Fany cúi đầu chào vẫn hơi e dè với bà.........
“chúng ta có thể nói chuyện không cháu? Ta có chuyện muốn nói với cháu” bà nói giọng thiết tha và họ bước vào lại nhà hàng..........
Trong nhà hàng
“bác.... có chuyện j ạ” Fany cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt bà........
“ta xin lỗi” bà quỳ xuống trước mặt Fany
“ơ... bác đứng dậy đi ạ” Fany luống cuống đỡ bà dậy
“Fany à, ta xin lỗi vì mọi chuyện.... xin cháu hãy về với TaeYeon đi... ta thật ích kỉ, ta không đáng là ng làm mẹ.... khi cháu rời xa nó, nó cũng bỏ bác mà đi, hằng
ngày bác nhìn nó sống như cái xác không hồn bác buồn lắm, nó cứ lạnh lùng, vô cảm trước mọi chuyện....... bác đã ngộ ra rất nhiều điều, xin cháu hãy làm con gái bác trở về Fany à, bác xin cháu.... bác biết mình sai khi lại làm thế với appa cháu, bác biết bác sai...... bác đã biết lỗi, xin cháu
“cảm ơn bác, cũng do một phần là cháu........ lần này trở về cháu sẽ tự giành lấy hạnh phúc cho mình, đc bác ủng hộ cháu rất vui” Fany cười thân thiện với bà...............
***************************
Vài ngày sau
“Fany, đi cùng tớ tớ sẽ dẫn cậu đến một nơi” Yul nói kéo Fany lên xe không kịp để cô ấy phản ứng..........
“bịt cái này vào đi” Yul ra lệnh, dù không hiểu nhưng Fany vẫn làm theo.......
Đến nơi Yul nắm lấy tay Fany dẫn vào, mò mẫn đường đi Fany hơi rung sợ vì có cái j đó đụng đụng chân mình.........
“cậu đứng đây nhé, tớ đi lấy đồ cái đừng sợ ở đây an toàn lắm” Yul trấn an Fany rồi bỏ đi............
Giai điệu nhẹ nhàng của bài I love You vang lên, chỉ có tiếng đệm piano và tiếng Tae hát.... nghe đc giọng nói quen thuộc Fany vội gỡ lấy bịt mắt ra khỏi mắt mình...... nơi đây một cánh đồng hoa lavender tuyệt đẹp, màu tím bao phũ cả không gian trãi dài bất tận cùng buổi chiều tà ánh mặt trời làm cho quang cảnh thêm phần thơ mộng...... Tae ngồi đấy với cây piano màu trắng nổi bật giữa vườn hoa màu tím..........
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/I-love...n.IW6FBEIC.html
스쳐 가나요?
우리의 사랑은
가슴 아픈 추억인가요?
돌아 서네요
그대의 마음은
눈물로도 잡을순 없나요?
My Love~ 사랑해요 사랑해요
그대 듣고 있냐요?
My Love~ 잊지 말아요
지우지 말아요
우리의 사랑을
나의 눈물이
그댄 보이나요
하루종일 그리워 합니다
가슴 떨리던
그대 입마춤도
이제는 추억이 됬나봐요
My Love~ 사랑해요 사랑해요
그대 듣고 있냐요?
My Love~ 잊지 말아요
지우지 말아요 우리의 사랑을
매일 난 그리움속에
하루를 버티는데
그댄 어딨나요?
내가 미안해요
미안해요 그대 잊지 못해서
My Love~ 돌아와 줘요
떠나지 말아요
내 곁에서 제발
Tae tiến lại gần Fany vừa bước đến thì những quả bong bóng trắng bay lên khắp nơi, một màu tím trắng cùng màu đỏ cam hừng hực của ánh mắt trời làm nó trở nên ấm áp...... những quả bóng trắng bay lên đầy ắp cả khung trời trong xanh kia, một khung cảnh hoàn hảo......... Tae quỳ xuống trước mặt Fany........
“Fany.... xin em, xin em hãy quay về bên cạnh Tae..... xin đừng rời xa cuộc sống Tae thêm lần nào nữa........ Tae yêu em, vẫn luôn yêu em và mãi mãi yêu em” Tae quỳ xuống trên tay cầm lấy quả bóng hồng, một quả bóng màu hồng khác với tất cả quả bóng đang trắng xoá trên nền trời xanh kia..........
“đừng rời xa Tae nhé, em đồng ý nhận quả bóng hồng này chứ nó sẽ là mình chứng cho tình yêu của chúng ta dành cho nhau” Tae nói nhìn Fany chờ đợi.... Fany mĩm cười đưa tay nhận lấy
“Tae ăn gian, Tae lừa em” Fany đánh yêu vào vai Tae.... Tae chộp lấy tay Fany đặt vào tim mình........
“em là của Tae, mãi mãi là của Tae cũng như trái tim này, nó mãi mãi đập vì em” Tae nhìn Fany chân thành từ từ khoảng cách giữa hai người đc rút ngắn dần rồi trở thành con số 0.... họ hôn nhau, nụ hôn của những yêu thương, của những tình cảm dạt dào trong lòng mỗi người, sự khao khát nhau.......
“Tae yêu em chỉ mình em, nấm ngốc của Tae...... em biết không? Khi gặp lại em tim Tae như ngừng đập, Tae không biết nói gì và làm gì cả.... Tae sợ.. sợ cái hình dáng trước mắt chỉ là ảo ảnh.... hằng đêm kể từ khi ngày em rời xa Tae, trong mọi giấc mơ giấc ngủ của Tae đều có em, và mỗi buổi sáng thức dậy má Tae vẫn còn vương lại những giọt nước khô cạn.........” Tae dựa trán và trán Fany nhắm mắt thì thầm, cảm nhận sự ấm áp hạnh phúc len lõi quanh mình............
“em xi.....” Fany định nói gì đó
“đừng nói gì cả.... Tae yêu em, chỉ cần chúng ta yêu nhau là đủ” Tae hôn lấy môi Fany để ngăn câu nói bật ra thành lời........
Một buồi hoàng hôn, trên một cánh đồng hoa lavender mang màu tím bát ngát, một khung trời xanh điểm tô những chấm nhỏ trắng li ti..... có 2 người đang hạnh phúc trong vòng tay nhau, trong tình yêu, nổi khác khao của họ, sao bao ngăn cách... cách trở chỉ cần có tình yêu, có lòng tin vào đối phương rồi họ sẽ vượt qua tất cả..... họ sẽ tìm đc nhau chỉ cần có tình yêu là đủ.......
****************************
1 năm sau
Tae đang lo lắng đi tới đi lui trước cửa phòng, Fany đang ở đó.... Yul cũng không kém phần lo lắng........... cả hai cứ đứng ngồi không yên, đứng lên ngồi xuống...... nhìn zô thở dài bước ra, đi tới đi lui hành động ấy cứ lặp đi lặp lại hàng chục lần...........
*oe.....oe......oe*
Cả hai mừng rỡ ôm nhau vui mừng........
****************************
2 năm sau
Sân bay Incheon
“Yul à.......” cô gái có mái tóc nâu hạt dẻ thốt lên vui sướng khi gặp đc người mình yêu.........
“Sica...” Yul chạy đến ôm lấy Jessica vào lòng, hôn lên đôi môi cô ấy cho thoả nổi nhớ nhung trong suốt 3 năm qua....... rời khỏi đôi môi cô ấy, Yuri ôm lấy Jessica thật chặc...... bờ môi cô đang dạo chơi trên vai Jessica đầy khao khát.........
“Yul làm gì thế? ở đây đông người lắm” Jessica đẩy Yuri ra đánh nhẹ lên vai cô ấy vì cái tội ham hố........
“Yul không đc gặp em 3 năm rồi đó, 3 năm đó......” Yul nhăn nhó nói
“chỉ 3 năm thôi mà, em về rồi nè...... em bận học mà” Jessica véo yêu Yul
“em cái gì cũng khác rồi, mái tóc vàng của em đâu rồi?” Yul hỏi khó chịu......
“Yul làm j thế.... em muốn đổi nó, vậy không đẹp sao” Jessica trề môi
“đẹp... nhưng sao không nói với Yul” Yul ghen tuông........
“Yul không thấy cái này tốt hơn sao...... em đổi cũng vì Yul đó, Yul biết mái tóc vàng đó em khổ sở với biết bao cái đuôi không?” Jessica nói tự hào......
“yah~ ai dám, Yul giết họ...... thế cũng tốt, giờ em ở bên Yul rồi” Yul cười xoà với Jessica như đứa trẻ,,,,,,,,,,,,
tại góc khuất
“a ....pa Vic.... ai vậy ạ” cô bé chừng 2 tuổi mấy bập bẹ hỏi
“ng rất quan trọng với umma con, giống như con rất quan trọng với appa vậy......” cô mĩm cười hiền nhìn đứa trẻ đang bế trên tay
“ủa.... vậy appa không quan trọng với umma sao” cô bé nghiêng đầu chu mỏ tỏ vẻ không hiểu
"lớn rồi con sẽ hiểu thôi"
****************************
Tại buổi hôn lễ
Cả gia đình 2 bên Kwon – Jung đều có mặt chúc phúc cho đôi vợ chồng này đây...... chuyện là Yul quá nôn nóng, không thể để Jessica rời khỏi mình nữa cũng phòng mọi trường hợp xảy ra và Yul cũng muốn có baby như Taeny Yul quyết định làm đám cười cấp tốc với Jessica..........
Tiếng cha sứ vang lên ranh rọt, 2 bên mĩm cười hét lên đồng ý thật to.........
Jessica đeo nhẫn vào tay Yuri, và Yuri cũng làm điều ngược lại........ sau khi trao nhẫn xong tới cảnh 2 vợ chồng mới cười hôn nhau... Yul mĩm cười nhìn Jessica đang từ từ khép đôi mi lại..... gần càng gần..........
“umma........” cô bé con lon ton chạy đến nói....... tất cả đều quay lại nhìn con bé kia....... cả Yuri cũng thế, cô ngạc nhiên tròn mắt nhìn nó...........rồi quay nhìn Jessica...........
end
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét