Nguồn: antiafsvn.com
Chapter 1: Ngày đầu tiên ở Hàn Quốc
"Tiffany, con không ở nhà được sao? Ba thật sự lo
lắng về chuyện con về Hàn học. Con nói tiếng Hàn không giỏi mà." Người
đàn ông nhìn cô gái hình như là con gái ông ta. Những hành khách xung
quanh đang bận với việc checking. Chuyến bay của cô ấy có thể rất sớm
hoặc rất trễ bởi vì lúc này trong sân bay không đông người.
Cô gái trả lời với ba mình "Daddy? Con sẽ khônng sao mà. Chúng ta đã nói chuyện này nhiều lần rồi mà."
Cô
ấy đang xem lại đống hành lý của mình. Tiffany, cô gái có mái tóc ngắn
màu nâu xem ra không có gì mệt mỏi mặc dù cô sắp có 1 chuyên bay dài.
Chính xác hơn, cô phấn khích quá mức trước khi ba cô lại bắt đầu chủ đề
quen thuộc.
"Ba biết, ba biết nhưng ba cũng lo lắng. Nếu con làm
người khách hiểu lầm với vốn tiếng Hàn ít ỏi của con thì sao?" Người cha
lo lắng.
"Không sao đâu ba, có Jessica ở đó mà. Cậu ấy sẽ giúp đỡ con.
"Hành khách bay chuyến bay đến Hàn Quốc xin mời lên máy bay "
"Con
đi đây ba." Cô nhón lên và ôm ba mình. "Con yêu ba, con sẽ không sao
đâu, con hứa đó. Nhưng giờ con phải đi rồi! Bye, Daddy"
***
Sau
một chuyến bay dài. Tiff đã đến Hàn Quốc lúc 4 giờ chiều. Cô phải tốn
cả tiếng để kiểm tra lại hành lý. Cô xuất hiện tại cổng sân bay với 2
chiếc vali màu hồng to thật to. Không biết làm thế nào cô ấy có thể qua
được khâu kiểm ta trọng lượng.
"Yay! Mình về đến HQ rồi!" Cô la
to bằng tiếng anh khiến người xung quanh nhìn theo. Cô cười lại với họ
với cặp bắt biết cười. Cảm thấy xấu hổ, cô tiếp tục đi ra.
Cô đón 1 chiếc taxi.
"Cô muốn đi đâu?" Người tài xế hỏi bằng tiếng Hàn.
Tiff
ngồi ở băng sau nhón người lên và trả lời bằng tiếng Hàn "Làm ơn đến
Star Hotel" bằng 1 giọng mỹ đặc sệt. Lo người lái taxi không hiểu cô đưa
cho ông ấy cái brochure của khách sạn.
"Star Hotel? OK!"
Sau khi
lái xe được vài phút người lái taxi bắt chuyện với Tiff" Cô là người
nước nào vậy? Trung Quốc? Nhật hay Việt Nam" Ông hỏi bằng tất cả tiếng Anh có thể." Để tôi đoán nhé ?Cô là người Trung Quốc phải không? Người Trung Quốc mà nói tiếng Hàn thế là tốt lắm.
"Uhm" Cảm thấy xấu hỏ cô trả lời rất nhỏ "Cháu là người Hàn"
Bầu không khí im lặng trong suốt chặng đường đi. Nhưng không sao, Tiff bận rộn với việc nhìn phong cảnh xung quanh.
Cuối cùng thì đã về đến khách sạn. Trả tiền Taxi xong cô tiến đến quầy tiếp tân.
"Cô có đặt trước không?"
"Vâng,
tôi tên Tiffany Hwang" Tiff trả lời bằng tiếng Hàn dở ẹc của mình. Cô
không sợ xấu hổ nữa. Cô phải tập làm quen khi muốn sống ở đây, cô tự
nghĩ.
***
Sau khi nhận phòng Tiff tận hưởng ngày đầu của cô ở HQ , cô nhớ là phải gọi cho ba mình ngay khi cô đến khách sạn.
"Mình
phải gọi cho ba trươc khi đi" Cô rút điện thoại ra gọi và đợi có người
bắt mấy "Alo, ba hả? Con Tiff đây.. Vâng, con ổn. Không có gì xảy ra.
Con đang ở khách sạn. Con chưa gọi cho Jessica nữa.Lát nữa con gọi. Ok,
Daddy! Con sẽ để ba làm việc .. Bye Dady! I love U, Daddy! Sau đó cô cúp
máy và đi ra ngoài.
"Hàn Quốc, tôi đến đây !Cô lại la lớn một cách phấn khích mà quên không gọi cho Jessica.
Tiff
không đi xa khỏi khách sạn. cô sợ mình sẽ bị lạc. Cũng may là khách sạn
cô ở xung quanh có nhiều cửa hàng và nhà hàng. Cô tốn hàng giờ liền để
đi dạo, mua sắm, ăn uống, chụp ảnh hay chỉ là tham quan.
"Omo, là
Dennis Oh!" Cô reo lên khi thấy poster của thần tượng mình tại 1 trạm
xe bus. Cô nhanh chóng chụp hình của mình kế bên tấm poster. Một tấm
không đủ. click. Kiểu khác. Click..
Một lần nữa cô lại là trung
tâm của mọi sự chú ý. Thấy vậy cô bỏ đi chỗ khác. Nhớ lại chiếc cầu ban
chiều khi đi từ sân bay về nên cô quyết định đến đó một lần nữa. Đã 9
giờ tối mà Tìff vẫn chưa thấy mệt. Cô muốn quan sát thành phố về đêm
trên chiếc cầu mà cô đã đi qua.
Cuối cùng cô đã lên cầu và nhìn
xuống dòng sông bên dưới. Mặc dù có nhiều xe chạy và gió mạnh nhưng ánh
đèn đêm soi xuống dòng sông khiến Tiff cảm thấy tuyệt đẹp. Cô thấy một
cô gái đứng cách xa cô tầm 10 mét nhưng cô không quan tâm và tiếp tục
ngắm cảnh. Và khi cô đang nhìn xung quanh, cô gái kia đã gây cho cô sự
chú ý.
"Mình có thể làm được! Mình có thể làm được! Mình có thể
làm được!" Cô gái la to bằng tiếng Hàn với hai tay để quanh miệng như
loa.
Đêm tối có sương nên Tiff không nhìn rõ mặt cô gái ấy. Cô
thấy cô gái đó có tóc dài qua vai và không cao lắm. "Không biết cô ấy có
sao không?" Tiff nghĩ.
Tiff thấy trễ rồi nên cô về lại khách
sạn. Sau khi tắm rửa và đánh răng, cô nằm trên giường. Cô vừa vui mừng
vừa lo lắng nghĩ về 1 ngày vừa qua của mình nên cả tiếng sau cô mới có
thể chìm vào giấc ngủ.
***
“Ya! Tiffany, mở cửa ra!” Một cô gái la to trước cửa phòng Tiff vừa bấm chuông cửa
"Chắc mình đang nằm mơ, ở đây ai lại nói tiếng Anh chuẩn như vậy? Aishh" Tiff nói khi cô cố ngủ trở lại
Nhưng tiếng chuông vẫn reo vang. "Tiffany! Dậy đi! Yahhh! Là mình Jessica đây!" Cô gái lại la lên.
Jessica?
Oh.. là Jessica. Tôi không biết Jessica nào hết." Và khi cô muốn ngủ
tiếp thì đột ngột cô mở to mắt." Khoan đã, Jessica! Mình tới đây!" Cô
bay ra khỏi giường để mở cửa.
Khi Tiff mở khóa thì cánh cửa chuyện động đập ngay vào trán cô.
"Oww! Jessica, đau quá!!"
TO BE CONTINUED
Chapter 2: Giúp đỡ nhầm người.
"Sao cậu biết mình ở đây?" Tiff vừa hỏi vừa lấy tay xoa trán.
"Ba
cậu gọi cho mình" Jess trả lời. Jessica có mái tóc dài qua vai, cô mặc
quần jeans cùng chiếc áo thun hợp thời trang trong khi Tiff vẫn còn mặc
đồ ngủ "Tại sao hả? Không muốn mình ở đây sao?"
"Dĩ nhiên là muốn
rồi! Mình chỉ ngạc nhiên khi cậu tìm ra mình" Vẫn đang ngồi xoa trán
"Aigo, Daddy không bao giờ tin con gái mình cả!"
Mệt vì đứng, cô tự
cho phép mình ngồi trên giường của Tiff "Có lẽ vì con gái ông ấy không
thông minh cho nên ông ấy lo lắng suốt ngày"
"Hey! Cậu chào đón người bạn thân nhất của mình như thế đó hả?" Cô lên giọng ... nhưng vẫn xoa trán
"
Sao cậu cứ xoa trán hoài vậy? Để mình coi coi" Jess lấy tay Tiff ra
khỏi trán, Jess thấy trán của Tiff bị sưng lên hèn gì cô ấy cứ xoa mãi.
Hẳn là đau lắm "Ya! Trán cậu sưng lên hết rồi nè " Jess hét lên.
"Gì chứ! Tất cả là tại cậu! Cậu đẩy cửa khi mình đứng đó! Oww.. có thẹo rồi nè." Cô đứng trong phòng tắm nhìn vào gương nói.
"Cậu có kem giảm đau không" Jess hỏi khi nhìn khắp phòng.
"Có, trong túi xách của mình"
"Lại đây mình thoa cho". Jess vào phòng tắm để giúp Tiff thoa kem. Cô đổ 1 chút kem ra tay và bắt đầu xoa vào trán Tiff.
Khi
Jess xoa kem cho Tiff, mắt Tiff nhìn thẳng vào gương mặt Jess. Cô đã
không nhìn thấy Jess suốt 4 năm nay từ khi Jess theo gia dình về HQ,
mặc dù họ vẫn liên lạc qua Internet. Và wow, Tiff thầm nghĩ khi nhìn mặt
Jess từ trán đến cằm. Gương mặt cô áy có một chút khác hơn. Chính xác
là đẹp hơn.
"Jess, cậu hot thật" Cô thấy tự nhiên mình nói ra câu ấy và nhanh chóng lấy tay che miệng lại.
"Dĩ nhiên mình biết như thế" Jess trả lời khi vẫn thoa kem cho Tiff "Mình hot, vậy cậu muốn kiss mình à?"
Tiff
gật đầu với nụ cười trên mặt nhưng nhanh chóng thất vọng.
"Đừng mơ" Jess
nói thầm vào tai Tiff. "Trán của cậu không sao đâu. Mau thay dồ đi mình
dẫn cậu đi lòng vòng Seoul" Jess nói và cười khi nhìn thấy gương mặt
thất vọng của Tiff.
10 phút sau , Tiff đã thay đồ xong.
"OK! Mình chuẩn bị xong rồi! Đi thôi" Tiff nói 1 cách vui vẻ khi cô từ phòng tắm ra ngoài. Cô mặc quần jeans và 1 áo thun hồng.
Tiff và Jess đóng cửa và ra ngoài.
"Nhưng chúng ta phải ăn trước" Jess nói khi họ đến cửa.
"Mình biết, cậu thích ăn mà, mình vẫn nhớ." Tiff trả lời.
***
Sau
khi Tiff và Jess ăn trưa. Jess đưa Tiff đi dạo khắp nơi. Họ đến công
viên, trung tâm mua sắm, công viên giải trí và làm những việc đơn giản
như lên xe bus nhìn phong cảnh thành phố qua cữa sổ. Cuối cùng có 1 nơi
mà Jess phải đưa Tiff đến. Đó là trường đại học tương lai của nọ. Honey
University
"Đây là nơi từ ngày mai chúng ta sẽ ở trong 4 năm sắp tới" Jess nói
"Wow, trường
đẹp quá, mình sẽ có thời gian vui vẻ ở đây" Tiff vui mừng nói không
biết được những khó khăn cô phải đối mặt sau này.
"Khai giảng rồi cậu sẽ không còn nói vậy đâu." Lại là Jessica làm Tiff mất hứng
"Chúng ta sẽ ở cùng phòng chứ?" Tiff hỏi
"Uh, nhưng cùng với 2 người khác.. khá là.."
"Ý cậu là sao?"
"Ký
túc xá chúng ta ở chỉ có dạng phòng chung. Ý là 2 phòng ngủ nhưng chỉ
có 1 toalet cho 4 người" Jess thở dài "Mình ở một mình thì tốt hơn."
"Ay Jessica, cậu không có gì thay đổi cả. Đừng suốt ngày thui thủi một mình.
"Mình
không cô độc, mình sắp ở cùng phòng với cậu còn gì" Jessica phủ nhận
thực tế rằng cô ấy không thích mọi người lắm. "Hey, mình đói rồi. Đi ăn
đi" Jess nói.
"Ăn? Lại nữa sao? chúng ta vừa ăn trưa mà.
"Đó là ăn trưa giờ là ăn chiều. Đi thôi!" vừa nói Jess vừa lôi Tiff đi.
***
“(Nói tiếng Hàn)
"
Mọi việc vẫn ổn ba à. Đừng lo cho con. Ngày mai con sẽ dọn vào KTX.
Vâng, ba. Nói với mẹ đừng lo lắng quá. Con sẽ không sao đâu. Tạm biệt
ba" Khi cô gái vừa cúp cúp máy và tiếp tục đi trên đường, có một cô gái
khác đụng vào cô ấy. Vào lúc đó chiếc điện thoại bị rớt xuống, cô gái
vừa đụng vào lúc này nhanh chóng lụm nó và chạy đi.
"Yah! Quay
lại! Điện thại của tôi! Giúp với Cô ta lấy điện thoại của tôi". Cô gái vừa
la vừa chạy theo người vừa lấy điện thoại của cô.
Nhưng dường như không ai thèm cản kẻ cắp.
Hai
người tiếp tục chạy đến gần công viên bỗng nhiên cô gái lấy trộm bị
trượt té, cô gái kia giảm tốc độ và đi đến chỗ kẻ trộm. Khi cô gái lấy
trộm tính đứng lên bỏ chạy tiếp thì cô gái bị mất điện thoại đá vào chân
cô ta làm cô ta té xuống lần nữa.
"Trả điện thoại lại cho tôi" Cô vừa nói vừa thở dốc.
"Này,
cô đang làm gì thế hả" Tiếng nói của người thứ 3 với giọng Mỹ đặc sệt
xen vào " Sao lại ức hiếp người khác thế?" Người vừa nói không ai khác
chính là Tiff. Cô đang cùng Jess trở về khách sạn thì bắt gặp 2 cô gái
này
"Sao chứ?"
“Tiffany, đừng để ý đến họ, về nhà đi.” Jess nói bằng giọng bình tĩnh không muốn làm phiền người khác hay làm phiền.
"Cậu về trước đi, mình có chuyện cần nói với cô gái này". Tiff chắn ngang và để cô gái lấy trộm chạy đi.
"Ya! Quay
lại! Cô gái mất điện thoại la lên khi cô gái lấy trộm vừa chạy vừa le
lưỡi chọc quê. Sau đó cô quay lại chỗ Tiff "Cô nghĩ là cô đang làm gì
thế hả? Cô có biết chuyện gì đang xảy ra không?"
Cô hét vào mặt Tiff với
1 sự giận dữ tột độ .Nhưng Tiff lại dường như không thèm quan tâm đến
những gì cô gái đó đang nói.
"Cô ta lấy điện thoại của tôi, cô là đồ
ngốc" Cô lại hét lên lên nữa .UHHH , hôm nay là ngày xui xẻo nhất đời
mình mà !" Nói xong cô chạy theo hướng kẻ trộm vừa chạy
Cuối cùng
Tiff đã nhận ra cô đã hiểu sai tình huống và giúp kẻ xấu bỏ chạy. "Hey,
Mình xin lỗi, mình không biết" Tiff nói xin lỗi nhưng cô gái kia đã
chạy đi mất.
Biết rằng mình đã sai, Tiff cúi đầu thở dài và cô thấy
có 1 cái bóp dưới chân mình. Cô cúi xuống nhặt nó lên. Nhìn vào thẻ ID
thì cô biết rằng nó thuộc về cô gái vừa rồi" Tên cậu ấy là Kim Tae Yeon?
Nhìn hình sao quen quá. Jess,cậu nhìn thấy cậu ấy bao giờ chưa?" Tiff
hỏi khi đưa thẻ ID cho Jess.
"Chưa, mình chưa thấy cô ta bao giờ" Jess nói sau khi nhìn thoáng qua cái thẻ ID.
Tiff
tiếp tục xem trong bóp còn gì để có thể tìm cách trả lại cho cô gái tên
Tae Yeon." Xem nè Jess, thẻ sinh viên, cậu ấy cũng học ở Honey
University! Tụi mình có thể đến đó tìm và trả lại nó!" Cuối cùng thì
Tiff đã cười lại sau những mặc cảm mình đã làm sai
"OK, bây giờ về nhà được chứ" Jess cười 1 cách miễn cưỡng bởi vì cô ấy yêu cầu .. Ah không ,nó giống một mệnh lệnh hơn
TO BE CONTINUED
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét