Tập đoàn Hwang
Phòng CEO
“Fany à, con đi shopping ăn uống gì đi ngồi đây u sầu hoài sao appa làm việc” ông Hwang nhìn con gái mình với ánh mắt sầu não
“con không có gì làm mà appa” Fany than
“con đi chơi với TaeYeon đi” ông bảo
“appa tụi con đang trong thời gian suy nghĩ mà” cô la lên
“thì gặp mặt như bạn bè có sao, với lại thấy con nhớ con bé thế appa sao làm việc đc” ông tiến gần đến Fany
“appa…. Con không dám gặp Tae, mỗi khi chúng con đi bên nhau con cứ nhớ đến những chuyện trước đây đau lắm appa à” Fany buồn bã
“con gái à, con đừng cố chấp nữa làm thế chỉ tội cho 2 đứa thôi” ông vuốt đầu Fany
“appa… con nhớ những ngày tháng trước đây lắm” Fany cúi gầm mặt
“đứa con ngốc của appa, hãy vững tin lên nào…. Appa luôn ủng hộ con dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa…. appa nhìn thấy chúng con như thế appa cũng
buồn lắm biết không, ba luôn mong rằng ai đó có thể vững trãi mà chăm sóc tốt cho con”
“appa à, con xin lỗi vì làm appa buồn” Fany ôm lấy ông Hwang
….cốc…..cốc…..cốc…..
“chào bác ạ” TaecYeon lễ phép chào hỏi
“uhm TaecYeon đó à con” ông cười
“vâng…. Appa con bảo đem hợp đồng qua cho bác ạ” TaecYeon lễ phép cúi chào
“uhm, phiền con quá… con để đó đi”
“chào em Fany” Taec quay sang chào Fany
“chào oppa” Fany mĩm cười đáp trả
“thế cháu có bận gì không? Cháu rãnh thì dẫn Fany đi đâu chơi dùm bác đi nó cứ phiền bác mãi” ông vỗ nhẹ vai TaecYeon
“vâng…. Cháu không bận gì đâu ạ, vậy Fany mình đi nhé” TaecYeon quay sang Fany hỏi
“con cứ đi chơi với cậu ấy đi, đi cho nó thoải mái chứ ngồi đây hoài sao appa làm việc” ông nói khi thấy vẻ chần chừ của Fany
“mình đi thôi oppa” Fany nói với TaecYeon
Trước cửa tập đoàn
Fany đang đứng đợi Taec đi lấy xe thì bất ngờ xe Tae chạy đến cạnh cô ấy….. thò đầu ra ngoài Tae mĩm cười nhìn Fany……
“Fany, em định đi đâu à…. Tae đưa em đi nhé” Tae mĩm cười
“Tae… uhm em có hẹn rồi không cần phiền Tae thế đâu” Fany ấp úng đáp
“em nói gì thế? Tae với em mà phiền sao? Chúng ta trở nên xa cách thế sao?” Tae buồn trước những lời Fany nói
“em… em… không c…..”
“Fany, em lên xe đi” chưa kịp hoàn thành xong câu nói thì Taec đã nhanh nhẹn đến bên Fany
“oppa….”
“ờ… bạn em à” Taec chỉ vào Tae hỏi
“vâng oppa, cậu ấy là TaeYeon” Fany giới thiệu
“xin chào, tôi là Kim Tae Yeon” Tae lúc này đã bước xuống xe vì thấy Taec chạy đến bên Fany
“chào, chúng tôi có chuyện đi trước nhé…. Fany em lên xe đi” Taec nói với Tae xong quay sang Fany….. Fany chần chừ nhìn Tae rồi cũng bước về hướng xe
của TaecYeon nhưng có cái gì đó nắm giữ Fany lại….. là Tae.. TaeYeon tay cô ấy đang nắm lấy cổ tay Fany…. Quay lại nhìn thấy ánh mắt Tae đang nhìn mình
Fany cúi gầm mặt vì không dám đối diện với nó, còn Tae thì cứ nắm lấy tay Fany như muốn níu giữ lấy cái gì đó cho mình…… nhìn Fany với ánh mắt chờ đợi sự
đổi ý của cô ấy……
“thế đã gặp bạn em ở đây vậy chúng ta sẽ đi đâu cùng nhau nhé” Taec gợi ý khi thấy thái độ của 2ng họ, Fany quay sang nhìn Tae nhanh chóng Tae đồng ý
và 3ng họ cùng nhau đi đến nơi nào đó…….
Tập đoàn Kwon
“appa….” Yul bước vào phòng thì đã thấy ông Kwon ngồi đấy đợi mình
“con làm gì thế hả Yul? Con biết dự án này ra sao không mà con xem như đồ chơi thế hả?” ông quát
“con xin lỗi appa, con sẽ chú tâm hơn vào công việc” Yul cúi đầu
“đc rồi, appa mong con sẽ làm tốt nó” ông nói dợm bước ra ngoài
“appa… con có chuyện muốn thưa với appa” Yul gọi với theo
“chuyện hiện giờ là con nên tập trung vào công việc đi này, chuyện khác tính sau” ông quay lại bảo
“nhưng appa…. Con sẽ hoàn thành tốt nó, con muốn xin appa một chuyện” Yul nhìn ông kiên quyết
“gì nào con nói đi”
“co..n.. con muốn hủy hôn” Yul đau đớn nói ra từng chữ một
Coffee house
[b]
Tae’s pov[/b]
Chúng tôi bước vào quán tôi đi theo sau em và cậu ta, nhìn em đi cùng cậu tôi rất đau…. Tim tôi như có ngàn con dao đâm thẳng vào nó…. Cái ý nghĩ mất em làm tôi mất hết sự tỉnh táo của mình….. cậu ấy cao lớn, gương mặt bảnh trai, giàu có thật là quá tốt để làm một người bạn trai lý tưởng nhìn lại mình tôi cảm thấy tự ti, mặc cảm về mọi thứ…. Tôi chẳng bằng cậu ta, việc ấy đồng nghĩa với cơ hội tôi có lại đc em là quá nhỏ…. Nhỏ lắm….
Cậu lịch sự kéo ghế mời em và tất nhiên tôi không còn ngồi bên cạnh em nữa thay vào đó là cậu ta, ánh mắt cậu ta nhìn em, cử chỉ quan tâm, hỏi han đủ điều chứng tỏ rằng cậu ta cũng như tôi, đều bị thu hút và đắm chìm vào em….. tôi đang ghen, tôi ghen khi thấy những điều đó, ghen khi thấy sự quan tâm của cậu dành cho em, sự ngại ngùng của em đối với cậu….. không gian im ắng bao chùm lấy tôi, chỉ tôi thôi, tôi như ng vô hình ngồi đây nhìn em nhận sự quan tâm của ng khác….. tôi làm gì đc đây, tôi lấy quyền gì mà cấm cản, ép buột em, tôi không thể ghen lộng lên khi giờ đây chúng ta chỉ là bạn….. tôi chỉ biết im lặng ngồi nhìn em, nuốt ngược nước mắt vào tim, tôi không thể khóc, không thể khóc trước mặt em… dù rằng tôi đang rất đau, tôi điên lên khi thấy em cùng cậu ta như thế….. nhưng tôi chẳng là gì cả… Kim TaeYeon mày chẳng là gì cả….. chỉ là bạn thôi, là bạn…… là một ng bạn……..
“xin lỗi, em vào toilet chút” em đứng lên bước đi
Giờ đây chỉ con tôi ngồi với cậu ta, vẻ mặt cậu ta khác hẵn với tôi…. Sự hạnh phúc đang dâng trào nơi ấy…. niềm hạnh phúc tôi đã từng có khi bên em, giờ đây chỉ còn đau đớn… đau khi nhìn thấy em bên cạnh ai đó, đau khi nhớ lại mọi chuyện và ngộ ra rằng chúng ta chỉ là bạn…….
“cậu… TaeYeon phải không?” đang miên man suy nghĩ thì cậu ta cắt ngang
“uhm” tôi chỉ gật nhẹ đầu
“cậu có vẻ ít nói quá nhĩ? Uhm cậu và Fany làm bạn lâu chưa” cậu hỏi tôi….. bạn ư….. từng chữ ấy cứ như đâm thẳng vào tim tôi…..
“tôi yêu Fany” nuốt nghẹn ở cổ xuống tôi nói rõ từng chữ
“tôi biết” cậu ta mĩm cười đáp trả tôi….
“cậu biết?” tôi hỏi lại
“tôi biết cậu yêu Fany, một cô gái dễ thương, xinh đẹp như thế ai mà chẳng yêu…. Yêu nhất là sự ngốc nghếch của cô ấy… nhưng…. Tôi không biết rằng fany
có yêu cậu, hoặc cậu tự đơn phương yêu cô ấy” cậu ta mĩm cười khoanh tay trước ngực ngạo nghễ nói
“chúng tôi yêu nhau” tôi đáp nhìn thẳng vào mắt cậu ta
“yêu sao? Theo tôi đc biết rằng Fany vẫn chưa có ng yêu, và nếu 2 cậu yêu nhau thì lúc nảy đáng ra em ấy phải giới thiệu còn nảy chỉ là bạn, một người bạn
của em ấy”
“chỉ là hiểu lầm và rồi chúng tôi sẽ lại bên nhau, vì chúng tôi đều yêu đối phương” Tae nhìn Taec với ánh mắt căm thù
“liệu điều cậu nói có phải sự thật…. có thể lúc trước em ấy yêu cậu nhưng hiện giờ đã có tôi…. Liệu tình cảm ấy còn nguyên vẹn” cậu cười mĩa mai.. tôi hận….
tôi muốn giết lấy cậu
“tôi thách cậu đấy, Fany là của tôi” tôi đã mất hết bình tỉnh đập mạnh bàn đứng dậy
“để xem sao? Chúng ta đấu chứ?” Taec đứng lên nhìn thẳng vào Tae
“cậu muốn đấu gì? Tôi chiều tất và cậu sẽ phải rời khỏi Fany” Tae gằn từng tiếng một
“bóng rổ” Taec mĩm cười đắc thắng
“đc thôi” Tae hơi e ngại nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý… vì tất cả… vì Fany… vì hạnh phúc của cô….. những điều đó chẳng là gì cả vì Tae yêu Fany…..
“các cậu thôi đi, tôi không phải là món đồ mà các cậu đem cá cược, tranh chấp, tôi có tình cảm, có lí trí, việc tôi yêu ai chọn ai là chuyện của riêng tôi” Fany
quay sang nhìn Tae ánh mắt thất vọng……..
“Fany.. không. Phải thế… tớ..” Tae chưa kịp giải thích thì Fany đã chạy nhanh ra ngoài, Tae hối hả đuổi theo nhưng cô ấy đã lên taxi và rời khỏi đó, rời khỏi cô một lần nữa dù có đưa tay nắm lấy cũng không thể níu lại…….
“thế cá cược của chúng ta vẫn tính chứ?” Taec vỗ vai hỏi Tae
“Fany không phải món đồ… tôi không muốn” Tae trả lời mắt vẫn hướng theo bóng dáng chiếc taxi ấy xa dần……
“chứ không phải cậu sợ thua sao? Vậy Fany sẽ thuộc về tôi, đồ con rùa rút đầu” Taec cười đắc thắng
“cậu….. ngày mai” Tae nắm lấy cổ áo Taec nhìn chằm chằm vào hắn
***********************************
Nhà yulsic
Jessica quờ quạng trên giường như tìm kiếm gì đó… bỗng ngồi bật dậy như sực tỉnh khỏi mơ mộng và rồi lần nữa nước mắt lại ướt đẩm gương mặt ấy…. cô đau đớn nằm úp mặt xuống gối ôm lấy tim mình đang tan vỡ, đau đớn vì yêu….. nhớ về Yul, nhớ tất cả những kỉ niệm đẹp của riêng 2ng……
Giờ đây đã không còn vòng tay ấm áp, vững trãi ôm lấy cô, không còn bờ lưng vững chắc cho cô dựa vào… không còn những nụ hôn chúc ngủ ngon – những nụ hôn chào buổi sáng và những nụ hôn say đắm trong tình yêu, những lời nói ngọt ngào mà Yul dành cho cô, không còn ai quan tâm để ý xem cô như thế nào mặc dù cô đều cố ý làm thế để nhận đc sự quan tâm của ai đó…. Quá nhiều thứ, cuộc sống cô phụ thuộc vào Yul quá nhiều…….. để giờ đây khi không còn nữa cảm giác hụt hẫng, thiếu vắng quá lớn và tình cảm của cô cũng quá lớn để không đau vì Yul….. cô luôn tự hỏi rằng tại sao Yul lại nghi ngờ cô trong khi tất cả mọi thứ của cô đều thuộc về cô ấy, cô không biết mình đã yêu Yul từ lúc nào và cô ấy quan trọng với cô như thế nào, thế nhưng giờ đây cô như kẻ điên loạn khi không có cô ấy bên cạnh, như người mất hồn khi bất thần nhớ về cô ấy….. nhớ… nhớ rất nhiều………
Kinh……..kong…….kinh………kong……
Sica’s pov
Chuông cửa reo vang liền tức khắc tôi chạy nhanh ra mở trong lòng luôn mong đợi phía sau cánh cửa ấy là Yul, Yul sẽ ôm tôi vào lòng mà vỗ về, tôi sẽ bật khóc làm nũng với cậu…. tôi nhớ, nhớ sắp điên lên rồi…..
“Yu.. Fany” đó là Fany
“Sica cậu ở nhà mình sao? Tớ vào đc không?” Fany hỏi đôi mắt cười ấy giờ đây đậm nổi buồn
“cậu vào đi” Sica đứng nép sang bên
“Fany cậu với Tae sao rồi?” công chúa quan tâm
“chúng tớ vẫn là bạn”
“thế cậu không định quay lại với cậu ấy à, các cậu còn yêu nhau lắm cơ mà” Sica nói
“tớ còn yêu cậu ấy rất nhiều nhưng tớ… cậu biết không cậu ấy xem tớ như món hàng mà đi cá cược với người khác, cậu ấy có hiểu cảm giác của tớ không?”
fany tuông một tràng làm cô công chúa kia càng não nề hơn
“chắc do cậu ấy ghen thôi, cậu hãy quý trọng nó đừng để mất đi như tớ rồi mới hối hận” giọng nói Jessica nghẹn ngào
“Sica à, tớ tin rồi Yul sẽ hiểu mà chỉ do cậu ấy mất bình tỉnh thôi và rồi 2 cậu sẽ hạnh phúc” Fany ôm lấy Sica dỗ dành
“hức…. Fany à, tớ… tớ đau lắm, tớ yêu Yul, tớ yêu Yul nhiều lắm” Sica òa khóc trong vòng tay Fany bao nhiêu cảm xúc kìm nén bấy lâu trổi dậy, nó đã quá
lớn, quá nhiều không thể im lặng đc nữa……
“tớ cũng đau lắm Sica à, tớ hối hận… hối hận khi làm cả 2 chúng tớ đều đau khổ nhưng cậu không biết cảm giác của tớ thế nào khi Tae đem tớ đi cá cược với />người khác, nó như là tớ chỉ là một món đồ vô chi vô giác….. tớ ghét cậu ấy, ghét nhiều lắm… tớ cũng yêu,,,, yêu cậu ấy rất nhiều” Fany cũng nức nỡ trong
vòng tay Sica……
***********************************
Yuri’s pov
Tôi lại lang thang, tôi cứ muốn cấm đầu vào công việc mãi như thế tôi bớt đi phần nào nhớ về em….. dù có bận rộn ra sao thì em luôn chiếm phần quan trọng trong tim tôi, luôn ảnh hưởng đến tôi…. Tôi hận, tôi ghét bản thân mình tại sao lại không thể quên đc em trong khi em không bao giờ nhớ đến tôi….. tôi càng hận bản thân mình hơn khi không thể ngừng yêu em….. tôi phải làm sao đây? Tại sao tôi luôn muốn những thứ không thể nào là của mình chứ…… và giờ đây chỉ có nó mới có thể giúp tôi quên em….
Bar club
Tôi tuông ừng ực thứ chất lỏng đắng nghét ấy vào cổ họng thấm dần, dần vào tôi…. Nóng rực cả người vì nó….. tôi lao đến một ai đó, tôi cũng chẳng biết là ai… đang trong tầm với của tôi…. Mạnh bạo chiếm lấy đôi môi ấy, chẳng ngọt, chẳng cảm xúc đê mê, vô cảm tôi chẳng có cảm xúc gì khi hôn cô ấy….. chỉ hôn, cứ hôn sao mà tim tôi nó nhói… nó muốn gì nữa đây? Sao nó luôn nhớ đến em mọi lúc, mọi nơi thế này? Nếu có thể tôi sẽ giết chết nó, nó sẽ ngừng đập và em sẽ không tồn tại trong tôi nữa….. bất ngờ cảm giác ấm lắm…. có cái gì đó ấm áp nắm nhẹ lấy tay tôi……
“Yul à” giọng nói ngọt ngào ấy lại vang lên, tôi nhớ em đến điên rồi đây này…. Gần gũi bên người khác mà vẫn nghe đc giọng em, tôi thật sự điên rồi…..
“Yul à” cái siết nhẹ, giọng nói vang lên rành rọt hơn…. Tôi bật quay lại… tôi thấy em, em đang nắm lấy tay tôi, em thật đẹp… tôi vẫn bị em thu hút như ngày
đầu tiên mình gặp nhau….. không Yuri, giờ đã khác rồi… tỉnh lại… tỉnh lại…… tôi cố chấn tỉnh lấy mình…
“cô không thấy tôi đang bận à” tôi lạnh lùng nói
“Yul, bố mẹ bảo hôm nay mình về nhà bên đó”
“tôi không về, cô muốn thì tự mà về” tôi hất mạnh tay em ra khỏi mình
“Yul đừng như thế mà, chúng ta sẽ nói rõ chuyện này…. chỉ là hiểu lầm thôi Yul hãy nghe em giải thích…. Đừng làm bố mẹ lo lắng” em nhìn tôi ánh mắt, gương
mặt đó, tôi suýt lần nữa chìm đắm vào nó….
“tôi sẽ hủy hôn với cô nên sớm muộn gì họ cũng biết thì không cần phải giấu làm gì, tôi sẽ cho cô tự do… cô có thể tự ý làm những gì mình muốn mà không bị
gò bó và giờ thì tránh ra đừng phiền tôi” tôi nhìn thẳng vào em mà nói tuy rằng tôi đang rất đau nhưng tôi muốn dứt khoát, tôi muốn em hạnh phúc Sica à…
nếu Yul không phải là hạnh phúc của đời em thì Yul sẽ không cản em đi tìm hạnh phúc của riêng em….
“Yul nói gì thế? Hủy hôn ư…. Yul đã không còn yêu em sao?” em bất ngờ hét lớn
“đúng, bao nhiêu đó đã đủ rồi…. tôi chỉ có thể chịu đc có thế thôi….. và giờ chúng ta không ai gò bó nhau” tôi nói nhanh chóng quay sang hôn lấy cô gái ấy lần
nữa…. để che đi những giọt nước đang trực trào nơi khóe mi…..
“Yul… thật sự không còn yêu em sao?” em kéo tôi lại lần nữa nhìn thẳng vào tôi mà hỏi….. tôi nói gì đây, tôi còn yêu em rất nhiều Sica à….
“đúng” tôi nói chắc dù tim mình đang phản đối mạnh mẽ
“em không tin” em lùi lại vài bước lắc đầu không tin vào những gì mình nghe thấy
“đó là sự thật, như thế đã đủ với tôi rồi”
“Yul yêu cô ta sao” em chỉ về phía cô gái cạnh tôi… và lúc này đây tôi mới biết rằng đó là Uee…..
“đúng, tôi yêu…” tôi chưa kịp nói hết câu thì em đã lao như điên ra sàn nhảy…….
Từng bước đi, động tác dù thế nào đều toát lên vẻ hấp dẫn ở nơi em… khi em vừa bước ra thì hàng ngàn tên ve vãng lấy em….. mời rượu….. em uống hết tất
cả, em say… và khi say thì em càng khiêu gợi hơn bao giờ hết… những bàn tay bẫn thỉu kia đang đặt trên người em… bờ vai nõn nà, vòng eo nhỏ nhắn….. hông…. Tay hắn dần trượt xuống phía đùi em…. Tôi không muốn thế thế….. tôi không thể nhìn nó nữa….. tôi phải quên nó đi…. Biện pháp tốt nhất hiện nay là cô ấy… uee người bên cạnh tôi…. Tôi cũng bắt đầu chìm vào sự hoang dã của chúng tôi…. Tôi không màn đến những gì diễn ra ngoài đấy nữa…. tôi không muốn thấy nó….. nó làm tôi đau….. đau lắm……
end
all: giữ đúng lời hứa với các bạn nhé, không biết chap này có ổn không tại au viết gấp quá do thi xong tung tăng ý mà đợi ngày xử tử thôi..... au sẽ cố end fic trước ngày đó hehe
rds thấy nhiu đủ chưa..... kết thúc cái đau khổ này hay là hành hạ tiếp...... au thì au rất sẵn lòng chìu rds í......
p/s: vụ bóng rổ cái chìu cao khiêm tốn của Tae lùn au chắc là thua rồi bùn 5s........ còn Yulsic thì au bó tay
chap 46
part 1
Từng bước đi, động tác dù thế nào đều toát lên vẻ hấp dẫn ở nơi em… khi em vừa bước ra thì hàng ngàn tên ve vãng lấy em….. mời rượu….. em uống hết tất cả, em say… và khi say thì em càng khiêu gợi hơn bao giờ hết… những bàn tay bẫn thỉu kia đang đặt trên người em… bờ vai nõn nà, vòng eo nhỏ nhắn….. hông…. Tay hắn dần trượt xuống phía đùi em…. Tôi không muốn thế thế….. tôi không thể nhìn nó nữa….. tôi phải quên nó đi…. Biện pháp tốt nhất hiện nay là cô ấy… uee người bên cạnh tôi…. Tôi cũng bắt đầu chìm vào sự hoang dã của chúng tôi…. Tôi không màn đến những gì diễn ra ngoài đấy nữa…. tôi không muốn thấy nó….. nó làm tôi đau…..
Mặc dù bảo rằng không màn đến những gì diễn ra sau lưng mình nhưng tôi không thể, tôi không thể bỏ mặc em ngoài đấy với hàng ngàn ông bướm vây quanh…. Tôi ghen, tôi ghen…. Tôi ghen khi trông thấy em lã lướt bên những tên hổ đói như thế…. Như không điều khiển đc mình tôi nhanh chóng rời khỏi cô ấy mà tiến về phía em…..
Cố gắng chen chân vào cái đám đông nghẹt người đang vây quanh em, xô đẩy nắm kéo cuối cùng tôi cũng đang ở cạnh em….. em say rồi, sao em lại dễ giải để hắn đụng chạm vào mình như thế… tay em đang đặt trên ngực hắn vuốt một đường dài khiêu gợi, mĩm cười nhẹ em thì thầm gì vào tai hắn khiến hắn ta nhìn em với ánh mắt khao khát đầy dục vọng…. Tôi mặc mọi chuyện, tôi không điều khiển đc mình nữa nắm mạnh kéo em ra khỏi đó…. Và bất ngờ hơn em không kháng cự mà lại ngoan ngoãn theo tôi…….
Sica’s pov
Yul đã ghen đúng không? Em biết Yul còn yêu em mà….. em không tin những lời Yul nói, em biết Yul gạt em….. và em đã chứng minh đc điều đó, Yul vẫn còn yêu em, em biết Yul giận em hiểu lầm em vì mọi chuyện hôm nay em sẽ giải quyết rõ chuyện của chúng ta, em sẽ dẹp đi cái lòng tự tôn của mình mà giải thích rõ mọi chuyện với Yul….. chính Yul đã làm em thay đổi và giờ Yul lại dễ dàng bỏ em thế sao? Yul phải có trách nhiệm với sự thay đổi này của em…..
Em – Jessica Jung một con người lạnh lùng chẳng quan tâm ai, yêu thương lại càng khó mà chỉ duy nhất Yul, Yul thay đổi đc em…. Yul cho em biết hạnh phúc là gì, tình yêu là gì…. Dạy em biết cách yêu 1ng là ntn? Và cho em biết cảm giác đc yêu ra sao…… và Yul cũng chính là người cho em biết đau khổ trong tình yêu…… Yul à…. Yul rất quan trọng với em….
End pov
Nhà Yulsic
“vâng, umma con và
“cần giải thích sao?” Jessica quay sang hỏi Yul vẻ mặt đỏ ửng vì say
“thế cô đã nói còn gì?” Yul lạnh lùng đáp không nhìn vào Sica
“Yul cũng đã nói sớm muộn gì họ cũng biết thôi mà” Jessica vặn vẹo lại
“……” Yul im lặng vì không biết trả lời ra sao
“tại sao lại kéo em ra khỏi đó” Jessica ôm chặt lấy Yul từ đằng sau
“…..” Yul không nói gì cũng không đẩy Jessica rời khỏi người mình chỉ đơn giản nhắm chặt mắt mà cảm nhận những thứ mà mình ngày đêm mong nhớ…..
“sao không trả lời…. Yul ghen, Yul còn yêu em đúng không?” Jessica càng siết chặt vòng tay hơn hỏi giọng hy vọng
“ghen? Thật tức cười tôi với cô còn gì để mà ghen sao? Chỉ vì tôi không muốn ng ta nói này nọ sau lưng tôi chúng ta vẫn chưa chính thức hủy hôn” Yul đáp
cười mĩa mai với những lời buột tội của Sica đẩy cô ấy rời xa khỏi mình
“Yul thật sự muốn hủy hôn với em” Jessica giờ đây đã hoang mang vì những lời nói quá vô tình của Yul
“tôi đã nói rồi, chúng ta sẽ kết thúc tại đây….. tôi và cô sẽ đc tự do, tôi đã quá chán cuộc sống gò bó như thế… tôi muốn trở lại làm Kwon Yuri trước kia, trước
khi gặp cô… trước khi y….. bị ép đính hôn với cô”
“Yul không hề yêu em sao?” Jessica hỏi nước mắt lăn dài trên má
“chúng ta bị buột phải đính hôn thế cô có yêu tôi không? Để tôi trả lời dùm cô rằng chưa bao giờ cô yêu tôi, lúc trước không bây giờ cũng không” Yul nắm chặt
lấy vai Sica mà hét
“em…. Ye…..” Jessica chưa kịp hoàn thành xong câu nói của mình thì đã lâng lâng vì lúc nảy uống quá nhiều rượu mạnh… đã lâu cô không đụng đến cái chất
cồn đắng nghét ấy nên nó làm cô say, mi mắt nặng trĩu và rồi từ từ khép chặt……..
Yuri’s pov
Em yêu… em yêu ai? Sao em không nói mà say bí tỉ thế này….. Yul biết, thà em không nói thế sẽ tốt hơn vì Yul biết người đó sẽ không phải là Yul đúng không? Yul chưa bao giờ là gì đối với em cả…….. Yul càng không muốn nghe em nói rằng em yêu ai, vì nó làm Yul đau …….. dù có đau đớn thế nào thì Yul vẫn luôn yêu em, luôn mong em đc hạnh phúc…….
End pov
Bar club
“hey, mọi chuyện thế nào” Uee vỗ vài Vic
“thế nào là
“sao cô không tấn công vào cô ấy, đang lúc yếu mềm thế rồi sẽ trở về tay cô mà thôi” ngồi xuống cạnh Vic, Uee nói vẻ mình tài giỏi
“cô giỏi thật đây đến lại gần còn không đc thì lấy gì tấn công, còn cô thì sao có đc cô ta chưa”
“đừng nhắc nữa…. lần nào gần chạm đc cũng bị rắc rối” Uee xua tay
“có lẽ họ không dành cho chúng ta” Vic cười nhẹ
“cô bệnh à, Yuri là của tôi, nhất định là của tôi” Uee bực quát lớn rồi lao ra sàn nhảy giải tỏa ấm ức trong người….
“tôi ngốc thật”
Ngày hôm sau
Không biết hôm nay như thế nào mà trời cứ mưa suốt từ sáng đến giờ….. lúc lớn lúc nhỏ…. Thật không thể nào mà lường trước đc….. và hôm nay cũng chính là
ngày TaeYeon và Taecyeon đấu cùng nhau………
2pm
TaeYeon mặc lấy trong mình một bộ đồ thật thoải mái để vận động rồi đến nơi hẹn với TaecYeon…. Khi đến nơi thì đã thấy TaecYeon đứng đấy đợi mình Tae đi đến….
“tôi tưởng cậu không đến chứ” Taec cười
“không phải tôi đang trước mặt cậu sao….. thi luôn chứ” Tae nói
“ok, trong 1h đồng hồ ai vào rổ nhiều nhất sẽ thắng…. nếu tôi thắng cậu phải rời khỏi Fany mãi mãi không xuất hiện trước em ấy nữa….” Taec mĩm cười đắc
thắng…..
“đc và ngược lại cậu phải rời khỏi Fany” Tae nhìn Taec ánh mắt hằn lên sự quyết tâm
Thế là trận đấu giữa 2 người diễn ra quyết liệt dưới cơn mưa tầm tả Taecyeon cao lớn, mạnh khỏe chiều cao lý tưởng để là vua của môn thể thao đòi hỏi thể
lực như thế này… anh liên tục ghi bàn, vào rồi lại vào….. TaeYeon thì ngược lại là một cô gái yếu đuối, thể chất yếu, không đủ sức để chống trọi với cơn mưa
lạnh buốt như tát thẳng vào mặt mình thế này…. Taec quá mạnh khỏe cơn mưa tầm tã càng làm hắn trở nên hăng hái, ghi hết bàn này đến bàn khác, hắn
hung hăng như hổ báo…… từ lúc bắt đầu đến giờ Tae chưa đc lần chạm tay vào bóng nói chi là vào rổ……..
Tae’s pov
Tôi thua thế sao….. tôi không thể thua, tôi không thể mất em….. tôi biết nó quá sức đối với tôi nhưng tôi không muốn từ bỏ, tôi không muốn sự yếu hèn của mình mà đánh mất em….. dù trời đang mưa… mưa xối xả…. mưa rối rít.. từng cơn… từng cơn như ập đến tôi kiệt sức…. tôi không còn sức mà đuổi theo cậu ta nữa…..
.
.
.
.
.
.
.
.
Tae không thể mất em Fany à, Tae yêu em…..
“cậu thua rồi” TaecYeon đứng nhìn Tae
“chưa kết thúc, vẫn còn thời gian thì tôi vẫn có cơ hội thắng cậu” Tae nói chắc
“thắng tôi sao…. Tôi sẽ để cho cậu bóng và chỉ đứng nhìn cậu có thể thắng nổi số bóng đã vào rổ của tôi không” Taec khoanh tay cười
“tôi nhất định sẽ thắng” Tae nói rồi ôm bóng lao đến rổ
“cậu vào đc duy nhất 1 trái tôi sẽ chấp nhận thua” Taec nói với theo
Tae cứ chạy… cứ ném…. Cứ trượt….. rồi cứ té mãi chỉ còn 5’ nữa thôi thì thời gian sẽ hết vẫn không từ bỏ hy vọng của mình Tae lấy hết sức lực chạy dưới mưa,
cơn mưa lạnh buốt bao trọn lấy cơ thể nhỏ bé của cô….. môi cô tái mét vì quá lạnh và đã hết sức chống chọi….. thế nhưng cô vẫn cố, cố gắng vì người mình
yêu…. Cô không thể mất Fany, Fany là cả mạng sống của cô….. cô yêu Fany, yêu nhiều lắm………
Và rồi giờ phút cuối cùng đã đến số phận của cả 2ng đều phụ thuộc vào cú ném ấy…… bật mạnh người dùng hết tất cả sức lực còn lại của bản thân vào cú ném ấy…..
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
bóng bay cao đụng chạm đàn hồi rơi xuống….. lăn tròn trên vòng rổ ….. từng tí ……… từng tí một cô dõi mắt theo hy vọng nó sẽ rơi vào rổ…… và rồi nó rơi xuống….. chạm đất cô gục ngã dưới nền đất lạnh lẽo thất vọng….. bóng đã không rơi vào rổ mà văng ra ngoài chạm xuống nền đất lạnh buốt văng lên hạ xuống chầm chậm rồi dừng hẵn cũng là lúc Tae nhắm chặt mắt lại…….
“Fany, Tae mất em rồi…. mất em rồi sao….. Tae vô dụng, Tae thật vô dụng khi không thể có đc em, không mang đến sự tin tưởng cho em….. Tae là đồ khốn, đồ vô dụng….. và giờ đây Tae đã thất bại….. thật bại thật rồi…….” Tae nằm bất lực dưới nền đất lạnh giá nước mắt hòa vào mưa tuông trào nơi gương mặt xanh xao ấy….. cảm giác hụt hẫng vây lấy cô… tim cô đau nhói, đau như ai cắt, ai bóp nghẹt lấy nó……
all: tội nghiệp Tae thực tế là zị au không muốn hư cấu dù chiều cao khiêm tốn nhưng Tae rất giỏi trong bóng rổ nên đành cho Tae của Ny khổ vậy.........
mún bít Taeny trở nên ra sau đón chờ part 2 nhé sẽ đc up mừng ngày giáng sinh keke
chap 46
part 2
Fany’s pov
Hôm nay trời mưa thật lớn và tôi lại lo lắng cho cái đồ ngốc như cậu…. cậu sẽ đến thi với TaecYeon oppa phải không? Cậu ngốc lắm cậu biết không…. nói rằng ghét cậu, giận cậu nhưng tôi vẫn rất lo lắng cho cậu….. tôi không kìm đc lòng mà đón taxi ngay đến nơi ấy…. tôi nhìn thấy cậu… cậu đang cố chạy dưới cơn mưa tầm tã….. cái dáng vẻ nhỏ bé cô độc ấy, sao cậu ngốc như vậy….. dù rằng TaecYeon oppa đã vào rổ đã hơn 10 trái nhưng sao cậu vẫn cố gắng như thế….. tôi thấy cậu bật mạnh đánh lấy quả bóng rồi ngã nhào xuống nền đất lạnh lẽo mà tim tôi đau nhói…. Tae à, sao Tae ngốc như thế chứ….
Tôi đứng đấy đơn giản ngắm nhìn cậu, nhìn sự nổ lực của cậu…. tôi có thể cảm nhận đc cậu rất lạnh và yếu dần qua các cơn rùng mình bờ môi tái mét của cậu, cái dáng đi siêu vẹo nhưng vẫn cố giữ lấy quả bóng…….
“cậu thua rồi” tôi thấy TaecYeon oppa đứng đấy mĩm cười đắc thắng nhìn cậu
“chưa kết thúc, vẫn còn thời gian thì tôi vẫn có cơ hội thắng cậu” tôi có thể cảm nhận đc sự quyết tâm từ ánh mắt của câu
“thắng tôi sao…. Tôi sẽ để cho cậu bóng và chỉ đứng nhìn cậu có thể thắng nổi số bóng đã vào rổ của tôi không” Taec khoanh tay cười chế nhạo
“tôi nhất định sẽ thắng” cậu ôm bóng lao đến rổ
“cậu vào đc duy nhất 1 trái tôi sẽ chấp nhận thua”
Tôi đã hiểu, đáng ra tôi không nên giận mà phải hiểu cho cậu….. sao tôi không đứng ở lập trường của cậu mà nghĩ sao tôi lại ngu ngốc khi nghĩ rằng cậu xem
tôi là món đồ đem ra cá cược….. vì Tae không muốn mất em đúng không? Thái độ của anh ta còn làm em thấy bực huống chi là Tae…. Em xin lỗi vì đã giận
Tae…. Em xin lỗi vì sự ngu ngốc của mình mà làm chúng ta đau khổ….. em xin lỗi, xin lỗi…….
Quả bóng cuối cùng em nhìn theo nó chờ đợi, em mong nó sẽ vào…. Rồi em sẽ đến cạnh Tae mà ôm chầm lấy Tae chúc mừng…..
Nó rơi…. Rơi ra ngoải chạm vào nền đất lạnh lẽo ấy….. Tae gục ngã, em có thể thấy đc sự thất vọng trong ánh mắt ấy…….
Không sao đâu Tae à, em sẽ bên Tae dù thế nào đi chăng nữa vì em yêu Tae….
“đứng lên nào, chúc mừng cậu” TaecYeon đưa tay nắm kéo Tae đứng dậy
“hãy trân trọng những gì mình có, Fany… em ấy là một cô gái tốt hãy chăm sóc tốt cho em ấy… tôi chấp nhận thua” Taec mĩm cười nhìn Tae rồi bước đi để lại
khoảng không gian cho 2ng yêu nhau
“sao Tae ngốc thế, trời mưa thế này….. sân bóng to thế….. và cái rổ đó cao gấp mấy lần Tae đó làm sao mà vào đc chứ” Fany trách
“Tae xin lỗi” Tae đứng đó cúi gầm mặt
“babo…. Đừng làm những chuyện ngốc như thế này nữa…. đừng đem em ra cá cược biết không? Vì trái tim em chỉ có mình Tae thôi, nó luôn đập vì Tae” Fany
ôm chặt lấy Tae
“Fany….. Tae xin lỗi vì làm em buồn, Tae xin lỗi khi không nghĩ đến cảm nhận của em… nhưng lúc đó Tae như không điều khiển đc mình tae rất sợ” Tae cúi
đầu
“em yêu Tae chỉ mình Tae thôi….. không ai có thể cướp đc trái tim em vì nó mãi mãi thuộc về Tae đó… đồ ngốc” Fany mĩm cười nhìn Tae
“Tae cũng yêu em, yêu rất nhiều… yêu hơn cả bản thân Tae nữa…. Tae yêu em nhiều hơn mỗi ngày… hãy tin tưởng ở Tae, Tae sẽ cho em đc hạnh phúc” Tae
nhìn thẳng vào Fany nói hết tâm sự trong lòng……
Hai người dưới cơn mưa tầm tã trắng xóa cả một khoảng trời….. từ từ…. hai đôi mi khép lại…. dần dần…. môi họ chạm vào nhau… ban đầu chỉ là nụ hôn nhẹ
nhàng….. sau đó nó dần trở nên mãnh liệt hơn, cảm xúc vỡ òa bao nhiêu nhớ nhung, kìm nén tuông trào….. thật ấm, thật yên bình và thật hạnh phúc khi cả hai đã tìm lại đc chính mình, tìm lại đc tình yêu, tìm lại đc lòng tin vào tình yêu của họ……..
Taec’s pov
Chúc mừng em tìm đc hạnh phúc Fany…..
Oppa không cao cả thế đâu…… chỉ vì oppa không muốn kéo dài khi trong em còn đang lưỡng lự giữa “giữ” và “buông”…… oppa không đủ kiên nhẫn mà chờ em… mặc dù oppa đã thích em ngay lần đầu tiên gặp mặt….. nhưng oppa hiểu tình cảm không thể miễn cưỡng và khi oppa thấy em buồn phiền vì nó…….
Appa em đã nhờ oppa giúp, oppa vui vẻ nhận lời vì thông qua đó oppa sẽ có thể có đc em và cũng có thể buông đc em…… và oppa đã thua, thua cái con người nhỏ bé kia…. Em đã mặc tất cả mà vẫn đến bên TaeYeon oppa không có cơ hội thế nên từ bỏ là cách mà oppa đã chọn…… chúc em hạnh phúc….. người mà anh đã từng
End pov
Nhà họ Jung
“hai đứa dạo này sống tốt chứ? Bố mẹ bận quá không qua thăm cả 2 thường xuyên đc” bà Jung quan tâm
“tốt umma” Jessica nhanh nhẹn trả lời trước khi Yuri mở miệng
“thế umma yên tâm rồi mà Sica này dạo này con trông ốm quá đó ăn ngủ tốt không con” bà hỏi han
“dạ không sao ạ, chỉ tại ăn biếng ăn thôi” Jessica cười gượng
“Appa con có chuyện muốn thưa” Yuri lên tiếng
“con nói đi”
“chúng con muốn…..”
“kết hôn ạ” jessica chen ngang vào câu nói của Yuri làm cả 3 tròn mắt nhìn cô ấy
“haha thế thì tốt quá còn gì, bố mẹ chỉ lo do ép hôn nên 2 đứa không hợp nhau thôi” ông Jung cười
“không phải thế ạ” Yuri định nói thêm gì đó nhưng cái siết mạnh tay làm cô quay sang nhìn Jessica và ánh mắt van xin của cô ấy nên Yuri cũng đành im lặng
“không phải gì nào con?”
“không, không có gì ạ” Yuri đáp
“chúng con xin phép bố mẹ chúng con về” Jessica cúi đầu
“hai đứa ngủ lại đây đi trời đang mưa mà”
“không cần đâu ạ, tạm biệt umma” Jessica nói
Trước căn hộ
“cô vào đi” Yul bảo
“Yul không vào sao? Yul đi đâu” Jessica hỏi
“tôi đi đâu mặc cô chỉ là tôi không muốn vào thôi” Yul quát
“sao Yul nói thế với em, em đã làm gì sai chứ… để nhận đc thái độ như thế của Yul” Jessica hét lớn
“sai…. Sai sao? Cô không sai chỉ là tôi sai thôi…. Tôi không muốn nhắc nhiều đến nó nữa hảy để tôi yên, tôi với cô không còn là gì nữa” Yul lạnh lùng bước đi
“Yul… đừng đi mà, đừng đi” Jessica chạy theo
“cô điên à, đang mưa đó vào nhà đi” Yul quát lớn tiếng
“Yul đừng rời xa em,,,, xin Yul, xin Yul đó” Jessica khóc ôm chặt lấy Yul
“cô muốn gì nữa đây…. Tôi không còn gì cho cô cả…. người cô yêu đã quay về tôi không còn giá trị gì với cô cả” Yul đẩy Sica ra
“Sao Yul đi tin lời họ còn hơn tin vào em…. Yul nói rằng Yul yêu em, yêu rất nhiều cơ mà tình cảm ấy không đủ để Yul có lòng tin nơi em sao” Jessica hét lớn
từng giọt từng giọt lăn dài trên má
“tôi ngốc… ngốc khi đau đớn mà vẫn yêu cô rất nhiều….. tôi tin cô như thế nào đây khi sự thật nó cứ hiện diện trước mặt tôi, cô luôn miệng nói rằng cô yêu tôi
nhưng khi không có tôi cô lại bên cạnh dựa dẫm vào ng khác” Yul bùng nổ trời mưa tầm tã nhưng không một giọt nước mắt rơi, nó khô, nó cạn, nó không còn
để mà rơi nữa
“em không có…. Em không có bên cạnh Vic… em đã không còn nói chuyện với cậu ấy khi giữa chúng ta xảy ra hiểu lầm” Jessica bật khóc nức nỡ
“không có sao? Không có như thế nào khi chính mắt tôi thấy cô trong vòng tay cô ta, chính mắt tôi thấy 2ng hôn nhau và cũng chính mắt tôi thấy cô ta khóc
lóc xin sự tha thứ của cô vì lỡ cho tôi biết sự thật” Yul nói một cách đau đớn
“không phải thế đâu… em không có… chắc chắn có hiểu lầm… xin Yul hãy tin em, tin vào tình cảm của em…. Em xin Yul” Jessica hoảng loạn nắm lấy tay Yuri
không cho cô ấy bước đi
“tôi cũng xin cô, xin cô hãy buông tha cho tôi….. xin cô hãy trả lại cuộc sống cho tôi, xin cô đừng làm tôi đau nữa và cũng xin cô hãy trả lại trái tim cho tôi….
Trái tim ngu ngốc đã yêu cô, luôn yêu cô bỡi vì yêu cô mà nó đau đớn thế này, nó vỡ nát cũng chỉ vì yêu cô….. tổn thương khi chờ đợi cô với cái hy vọng nhỏ
nhoi và giờ cũng chính cô đã vô tình giết chết nó” Yul đẩy mạnh Jessica ra khỏi mình lên xe lái đi khỏi đó……..
Trước cửa nhà họ Hwang
“Tae về đi”
“Tae không muốn xa em, Tae sợ… sợ đây chỉ là giấc mơ khi buông tay em ra thì Tae sẽ tỉnh giấc” Tae nắm tay Fany thật chặt
“ngốc…. đây là thật, em yêu Tae là sự thật…..” Fany siết nhẹ tay Tae
“nhưng Tae thấy nó không thật?” Tae nũng nịu không muốn xa Fany
“thế cái này là thật chưa” Fany hôn nhẹ lên má Tae
“chưa, không thấy đc gì hết” Tae tiếp tục lắc đầu
“chứ sao Tae mới thấy chứ” Fany trề môi
“đây này” Tae đưa tay chỉ lên môi mình và nhanh chóng kéo Fany vào chiếm lấy môi cô ấy….. kéo Fany sát chặc vào người mình để nụ hôn sâu hơn luồng
lách vào khoang miệng Fany mà từ từ khám phá nó
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
“hư hỏng à” Fany véo nhẹ mũi Tae khi 2ng rời nhau ra để thở
“Tae nói rồi Tae chỉ hư hỏng khi bên em thôi…. My mushroom” Tae cười cọ mũi mình vào mũi Fany
“Tae về nhé tối rồi đó” Fany đẩy Tae ra khỏi ng mình
“đc rồi đuổi hoài Tae về đây” mặt Tae thụn xuống giận dỗi
“Tae trẻ con quá đi, trẻ con nữa là em giận Tae luôn đó” Fany nói
vùi mặt mình vào vùng cổ trắng ngần của cô ấy mà thỏ thẻ….
“Tae không về bố mẹ sẽ lo đó, làm bố mẹ lo là không tốt á Tae biết không?” Fany thuyết giáo đứa trẻ của cô
“Tae xin rồi hihi vậy hôm nay Tae ở đây nhé” Tae mừng rỡ nảy giờ gợi ý cuối cùng Fany cũng sập bẫy
“yah~ Tae ngốc gài em à” Fany đánh vai Tae
“hihi Tae ngốc yêu nấm ngốc” Tae cười nắm kéo Fany vào nhà họ Hwang (nhà ng ta làm như nhà mình không bằng)
Phòng Fany
“Fany à, Tae không muốn ngủ” Tae lại mè nheo nắm kéo Fany
“chứ Tae muốn gì chứ? Em mệt lắm em buồn ngủ” Fany mắt nhắm mắt mở đáp
“chơi với Tae đi” tae hớn hở
“chơi gì? Á…. Tae không đc làm bậy đó Tae hứa rồi mà” Fany bất ngờ hét lên khi nhận ra thái độ bất bình thường của Tae
“hehe hứa rồi nhưng do em nghĩ bậy bạ nên Tae có trách nhiệm phạt em” tae nói rồi kéo mền chùm lấy cả 2….. (tới đây tối thui au hít thấy đường mắt au yếu lém)
Trên con đường nào đó
Yuri phóng xe như điên trên con đường mưa tầm tã bất ngờ thắng gấp vì chiếc xe nào đó chắn trước đầu xe mình……
“Yuri tôi có chuyện cần nói với cậu” Vic gỏ cửa xe nói vọng vào
“cô muốn gì? Đang lẽ giờ cô nên ở cạnh cô ta tìm tôi làm gì” Yuri bước xuống xe đối mặt với Vic
“tôi cũng muốn lắm nhưng người cần ở cạnh Sica không phải tôi…. Người đó là cậu, tôi xin lỗi vì mọi chuyện, là do tôi… kế hoạch của tôi chia rẽ 2ng…..” Vic cúi
đầu nhận lỗi
“lại thêm kế hoạch gì nữa đây… cô tưởng tôi tin cô sao” Yuri nhếch mép
“tôi không có quyền bắt cô tin tôi nhưng cô phải tin Sica, người Sica yêu là cô Kwon Yuri” Vic nói rõ ràng từng chữ
“yêu tôi… đc rồi tôi không phải con rối mà các người đẩy đưa như thế… tránh ra tôi đi” Yul đẩy mạnh Vic
“tôi xin lỗi, tất cả là kế hoạch của tôi cùng Uee….. tôi nghĩ cô đủ thông minh mà nhận ra nó… cô hãy suy nghĩ kỉ lại những chuyện đã xảy ra đc chứ” Vic nhìn
Yul với ánh mắt chờ đợi….. Yuri đứng bất thần một lúc rồi cũng ngước lên nhìn Vic
“nếu là kế hoạch của cô… thế tại sao cô lại nói tôi biết? không phải cô đã thành công rồi sao? Sao lại đi phá hủy những gì mình làm ra?” Yul hỏi với ánh mắt
nghi ngờ
“tất cả… mọi chuyện chỉ vì tôi yêu Sica…. Tôi đã tự lừa gạt bản thân rằng Sica vẫn còn yêu tôi… nhưng tôi đã sai, tôi sai lầm đánh mất tình bạn đó…. Tôi nghĩ
như thế thì Sica sẽ quay trở về bên tôi… và điều đó càng làm cậu ấy hận tôi hơn, tránh xa ghê tởm tôi như một người tồi tệ xấu xa….. tôi tồi tệ thật, tôi xin
lỗi….. yêu là mù quáng và tôi chính là người đó….. tôi hiểu rằng tôi chỉ là quá khứ và cậu chính là hiện tại…. tôi muốn Sica hạnh phúc…. Nên…. Yuri xin cậu hãy
thay tôi mang đến hạnh phúc cho cậu ấy” Vic nói hết sự thật giọng nói vang lên chân thành
.
.
.
.
.
.
.
.
Yuri lập tức quay đầu chạy thật nhanh về nơi ấy…. nơi cô lạnh lùng đẩy Sica rời khỏi mình…. Nơi cô buông ra những lời nói tàn nhẫn làm người cô yêu phải đau khổ, nơi ấy…. nơi cô ngu ngốc khi không tin vào tình cảm của chính mình và của Sica…. Của người cô yêu……
Yuri’s pov
Sica… Yul xin lỗi, Yul ngốc quá đúng không? Yul xin lỗi vì làm em buồn, Yul xin lỗi vì không tin tưởng nơi em….. Yul xin lỗi, xin lỗi em Sica à….. làm sao đây Yul không thể mất em đc hãy đợi Yul… đợi Yul….. Yul yêu em…….
.
.
.
..
.
.
.
.
.
.
Nơi ấy
Sau khi Yuri lạnh lùng rời khỏi Jessica chẳng còn sức mà đứng vững nữa cô gục ngã…. Dưới cơn mưa tầm tã, dưới cái lạnh buốt người…. nhưng nào ai biết đó đâu đau, đâu lạnh bằng những gì trong cô phải gánh chịu….. cô đã mất, mất người cô yêu….
Yuri đã lạnh lùng tàn nhẫn bước ra khỏi cuộc đời cô….. cô đau đớn, tuyệt vọng…. giờ đây tâm trí cô rối bù….. những kỉ niệm, những cử chỉ quan tâm, những giây phút hạnh phúc cứ tua lại thật chậm trước mặt cô….. ánh đèn lóe sáng….
.
.
.
..
.
.
.
Chói….. chói lắm….. mắt cô mờ đi vì nó….. và rồi…. từng chút… từng chút một….. ánh đèn càng đến gần….. cô nằm tê liệt dưới nền đất lạnh giá….. miệng vẫn thì thào…
“Yul… em thật sự yêu Yul.. hãy tin em, tin e…m”
end
all: sr các bạn au up chap trể..... au đi chơi về trể quá mà chap lại chưa viết xong nên up hơi trể..... chap này au vẫn chưa hài lòng cho lắm vì thời gian gấp quá gây áp lực đầu óc au cứ rối bù lên hjxhjx.......... sẽ bù rds vào chap sau....... tks......
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét